Trương Lãng nói chuyện có bằng có chứng, khiến Lữ Bố không thể không tin.
Y hơi căng thẳng hỏi:
- Lần này tướng quân định xuất binh từ đâu? Có ý định để mạt tướng xuất chinh không?
Trương Lãng từ ánh mắt căng thẳng của Lữ Bố thấy ra vẻ bất an, lòng thầm giật mình.
Hắn nói:
- Thì chẳng phải bây giờ kêu ngươi đến bàn bạc sao?
Lữ Bố con mắt xoay tròn nói:
- Việc này mạt tướng cũng nói không rõ lắm, chỉ toàn nghe tướng quân sai bảo.
Trương Lãng giả bộ bâng quơ nói:
- Không bằng để Phụng Tiên đích thân dẫn đầu, từ Từ Châu tấn công Đông quận thì sao hả?
Lữ Bố cắn răng, không chút gì vui vẻ đáp:
- Tốt!
Cảm xúc buồn bực sớm lan tràn toàn thân Trương Lãng. Hắn chỉ tùy tiện
lừa gạt y một chút, thế mà Lữ Bố đã lộ ra chi tiết, phản ứng ra ngoài dự đoán của hắn. Chẳng lẽ thật sự xảy ra vấn đề? Nói theo lý nếu khiến y
chỉ huy ba quân, bắc ra Từ Châu tấn công Đông quận có Hạ Hầu Uyên thì y
phải cực kỳ hưng phấn mới đúng chứ? Đó giờ y thích xông pha chiến đấu,
tại Đông quận chiến đấu mấy năm, quan hệ giữa y và Hạ Hầu Uyên như nước
với lửa. Nhưng phản ứng hiện tại của Lữ Bố thật là khiến Trương Lãng