Trương Lãng con mắt xoay tròn, trầm ngâm một lúc mới nói với Hàn Tuyết:
- Nếu đã vậy thì nàng dẫn hắn vào đi.
Hàn Tuyết ngoan ngoãn vâng dạ, đi ra ngoài.
Không lâu sau, Hàn Tuyết dẫn một ông lão tuổi chừng năm mươi lom khom bước vào.
Ông lão tóc trắng xóa, nhăn nheo, mặt đầy vẻ tang thương. Trên người lão chỉ mặc đồ vải thô dân chúng bình thường, đi đường lảo đảo. Trừ đôi mắt vàng đục ngẫu nhiên lóe tia sáng ra, bề ngoài không khác gì ông lão
bình thường.
Tuy ông lão ngụy trang rất tốt nhưng Trương Lãng vẫn thấy ra chút manh
mối. Đầu tiên là lão không có loại biểu tình bất an căng thẳng khi dân
chúng bình thường thấy quan lớn. Thứ hai, lão giả dạng là dân chúng
nhưng từ bên trong toát ra mùi vị người đọc sách. Một người trong hoàn
cảnh đặc biệt trải qua hun đúc, người đó biểu hiện ra khí chất tuyệt đối khác với người thường.
Trương Lãng nhìn thấu hết thảy, lòng thầm thở dài. Hàn Tuyết đi theo hắn nhiều năm vậy mà vẫn ngây thơ như ban đầu. Tuy lòng Trương Lãng nghĩ