Trương Lãng tính tới tính lui cũng không tính tới sót một bước này. Hắn
một lúc lơ là, không để trong lòng lời của Toàn Tông, khiến Lữ Bố có cơ
hội lẻn vào. Sắc mặt Trương Lãng ngày càng kém.
Nhưng hắn không mất hy vọng tiếp tục nói:
- Lữ Bố, ngươi đừng tưởng rằng ta chết thì có thể hoàn toàn khống chế
Giang Đông. Từ Hoảng, Trương Liêu, Trình Dục, bọn họ sẽ giúp ta báo thù!
Lữ Bố cho rằng tình hình đã hoàn toàn nằm trong tầm khống chế, không
giấu giếm Trương Lãng cái gì, muốn kể ra hết sự tích vĩ đại của mình.
Y nói:
- Chắc bọn họ đang đau đầu làm cách nào ứng phó đợt tấn công của Tào Nhân, Hạ Hầu Uyên.
Giọng Trương Lãng tuy yếu ớt nhưng mắt lóe tia sáng kỳ lạ, thở dài một hơi, từ từ nói:
- Coi như ta thua. Nói đi, là ai ở sau lưng ngươi nghĩ ra âm mưu quỷ kế như vậy?
Lữ Bố đắc ý cười nói:
- Nếu ta không nói thì ngươi sẽ vĩnh viễn không đoán ra được.
- Là ta.
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang bên tai Trương Lãng.
Trương Lãng nghi ngờ lỗ tai mình nghe lầm, không dám tin tưởng quay đầu lại.
Quách Hoàn lạnh như băng đứng đó, vốn đôi mắt tràn đầy linh khí biến lạnh lẽo, không có chút cảm tình.
Trái tim Trương Lãng như bị búa đập, giống như đao cắt, đầu óc hỗn loạn.
Hắn thất thanh kêu:
- Quách Hoàn này là thật hay giả? Tại sao nàng phải làm như vậy?
Quách Hoành tàn nhẫn vô tình nói:
- Bởi vì ta hận ngươi.
Trong lòng Trương Lãng dâng lên nỗi cay đắng, lẩm bẩm:
- Hận ta gả nàng cho Lữ Bố?
Quách Hoàn bình tĩnh nói:
- Về điểm này thì ta hận ngươi, cũng cảm tạ ngươi.
Trương Lãng cực kỳ đau đớn nói:
- Tại sao?
Quách Hoàn nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Lữ Bố, dịu dàng tựa vào ngực y:
- Đây chính là lý do.
Trương Lãng một lần nữa nổi lên cảm giác thống khổ bị đàn bà phản bội,
đó là khắc cốt minh tâm. Vì yêu mà thành hận, đây là lực lượng khủng bố