Quách Gia liếc Chu Du, đồng ý gật gù nói:
- Đúng thế đây. Đây là vì sao chúa công nhất định phải bắt tay với Lưu Bị.
Từ Tuyên thế mới hiểu được, ồ à bảo:
- Ra là thế.
Trương Lãng suy tư nửa ngày, nói với Cao Thuận rằng:
- Cao Thuận, xem ra việc này còn cần ngươi hành động. Ngươi lĩnh năm vạn tinh binh, bắc lên Từ Châu, tăng cường bảo vệ cứ điểm chiến lược các
nơi Sơn Dương, Thái Sơn. Cùng lúc đó, nhất định phải dựng trạm gác mấy
đường nhỏ, đường tắt. Nếu nổi lên chiến sự thì ta phải chặt chẽ chú ý
nó.
Cao Thuận ở trong hội nghị này từ đầu đến cuối không nói câu nào.
Lúc này gã mới vang dội đáp:
- Vâng!
Trương Lãng lại nói với Thái Sử Từ:
- Tử Nghĩa, ngươi cũng đi theo.
Thái Sử Từ ý bảo đã biết.
Trương Lãng nhìn Chu Du lại liếc Triệu Vân, biểu tình do dự băn khoăn. Cuối cùng Trương Lãng ngẫm nghĩ, nói với Chu Du:
- Công Cẩn, đất Kinh Châu còn cần dựa vào trí tuệ của ngươi. Kinh Châu
chính là tảng đá quân ta đưa mắt cả Trung Nguyên, mặc kệ thế nào cũng
phải trấn giữ được. Nếu ta không đoán sai, đây cũng sẽ là nơi đại quân