Trung tuần tháng mười Tào Tháo phái đại tướng Hạ Hầu Thuận lĩnh năm vạn
đội ngũ tiến tới Dĩnh Thượng thành, tiến hành chiến dịch lần thứ hai
đồng thời Tào Tháo cũng để cho Hàn Hạo mang hai vạn tinh binh qua Dĩnh
thủy kìm chế quân đội của Triệu Vân.
Gió Tây thổi, trống nổi lên, một hồi kịch chiến xuất hiện,
Triệu Vân đứng ở trên cổng thành Dĩnh Thượng sau lưng của hắn là một đám phó tướng.
Gió tây gào thét tinh kỳ phấp phới, ở dưới thành đông nghịt một mảng quân Tào, từ từ tiến lên.
Dĩnh Thượng thành trống ngập trời, tất cả các binh sĩ đều rơi vào tình trạng nhiệt huyết sôi trào.
Triệu Vân lạnh lùng nhìn quân Tào dưới thành mà mắng.
Thỉnh thoảng tiếng rầm rĩ lại vang lên, mỗi binh sĩ đều mang theo cảm
giác vô cùng hung hãn, xem ra chỉ trải qua chiến trường rèn luyện mới
đạt tới cảnh giới kia.
Triệu Vân bình thản hỏi phó tướng:
- Người dưới thành là người phương nào?
Lý Phong cung kính nói:
- Chính là Hạ Hầu Đôn của quân Tào.
Triệu Vân dương mi lên thản nhiên mà nói:
- Phải chăng chính là hậu nhân của Hạ Hầu Anh đại tướng số một của Tào Tháo?
Lý Phong đáp:
- Đúng là người này.
Triệu Vân quát:
- Lý Phong mau điểm quân chuẩn bị ngựa để ta đón tiếp hắn.
Lý Phong ngẩn ngơ hiển nhiên không ngờ Triệu Vân sẽ có biểu lộ thế này liền hơi lo lắng mà nói:
- Tướng quân sĩ khí của quân Tào đang vượng đây tựa hồ không phải là thời cơ xuất chiến.
Triệu Vân hất chiến bào lên, nhìn dưới thành mà nói:
- Hạ Hầu Đôn để cho binh sĩ tiến lên, đao trong tay của hắn cho thấy hắn không coi ta ra gì, sĩ có thể nhẫn chứ không thể chịu nhục lúc này ta