Lăng Thao hít một hơi lạnh:
- Nguyên Lộc Phú Ba, quân Tào đã tiến tới, Dĩnh Thượng hai mặt thụ địch, hiện tại muốn chia binh cứu Hạ THái, đánh quân Tào ở Nhữ Âm, đây đúng
là khó như lên trời.
Triệu Vân chém đinh chặt sắt:
- Đây chính là hi vọng chiến thắng duy nhất.
Chu Hoàn nhìn Triệu Vân thấy hắn kiên nghị bình tĩnh như nước thì hỏi:
- Tướng quân hiện tại làm thế nào?
Triệu Vân lòng như lửa đốt nhưng vẫn giữ được tỉnh táo:
- Chuyện này trọng đại trước hết chúng ta cần phải thương nghị kỹ lưỡng, đề ra sách lượng vẹn toàn.
Chu Hoàn đột nhiên hỏi:
- Tướng quân thuộc hạ có một chuyện nghĩ mãi không rõ, Tào Tháo mấy
tháng trước lui binh không đầy hai tuần sau lại tiến binh công kích,
thật khác bình thường có phải có quan hệ với chuyện vây công Hạ Thái
không?
Triệu Vân cũng hoang mang vấn đề này từ rất lâu, một mực không yên,
nhưng lúc này Chu Hoàn nhắc nhở thì trong lòng toàn bộ sáng sủa hắn phẩy tay hưng phấn nói:
- Ta hiểu rồi.
Chu Hoàn cùng với Lăng Hoàn hai miệng một lời rồi hỏi:
- Hiểu điều gì?
Triệu Vân hơi kích động nói:
- Tào Tháo sở dĩ lui binh là bởi vì chúng ta phòng thủ ở An Phong Tân