Lúc này bỗng nhiên lao ra một đội ngũ binh sĩ dẫn đầu quát to:
- Người đến là ai mau mau xưng tên họ.
Triệu Vân biết rõ là binh mã canh gác, rơi vào đường cùng hắn liền chậm tốc độ lại.
Ngũ trưởng kia cầm đuốc tiến lên dò xét nhìn Triệu Vân mà hỏi:
- Ngươi là ai?
Triệu Vân cái khó ló cái khôn lớn tiếng trách mắng:
- Các ngươi đúng là đám túi cơm, còn không mau mở đường cho bổn tướng
quân, ta có lệnh của Lý Thống tướng quân,nếu như Minh A thất bại chỉ sợ các ngươi có mười tám cái đầu cũng bị chém hết.
Ngũ trưởng kia không ngờ Triệu Vân không nói lý, chỉ nói quân tình khẩn
cấp ngay cả khẩu lệnh cũng không hỏi liền để cho Triệu Vân lao về phía
trước.
Triệu Vân mừng thầm lại thúc ngựa chạy như điên.
Phía trước ánh đuốc tươi sáng, một đoàn binh lính dang làm thành một vòng vây tiếng chém giết không ngừng.
- Chẳng lẽ là Lục Tốn?
Triệu Vân cả kinh trong lòng.
- Người kia dừng bước.
Cùng lúc này mấy binh sĩ tiến lên ngăn cản Triệu Vân.
Triệu Vân hô to hỏi:
- Phía trước có phải là đang vây công binh mã Giang Đông không?
Một binh sĩ không rõ ảo diệu trong đó liền trả lời:
- Đúng thế.
Triệu Vân rút thương, đâm binh lính kia ngã xuống ngựa đồng thời gạt đám người ra mà quát lớn:
- Bá Ngôn đừng sợ Triệu Vân tới đây.
Kỳ thật làm như vậy Triệu Vân có mục đích một làm muốn biết Lục Tốn có
bình yên vô sự hay không thứ hai là muốn cho các binh sĩ biết mình vẫn y nguyên khỏe mạnh, chẳng những hoàn thành nhiệm vụ mà còn tới giải cứu
bọn họ.
Thanh âm hùng hậu của Triệu Vân vang lên, Lục Tốn cũng ứng tiếng:
- Triệu tướng quân ta ở chỗ này.
Quân Giang Đông thấy Lục Tốn gọi to Triệu Vân thì cũng đại chấn tinh