Quách Gia sau khi tiếp nhận thư, biểu lộ cũng kích động mà nói:
- Chuyện lớn đã định không ngờ Trương Liêu lại hữu dũng hữu mưu như thế, có thể bày ra kế liên hoàn, trá bại mấy trận, thừa dịp Hạ Hầu Uyên tăng vọt lòng dạ thì phá liên hoàn mã thu nơi đã mất, tập kích Sơn Dương,
thật ngoài dự liệu.
Quách Gia cũng phải cảm thán.
Trương Lãng đi qua lại hai bước rồi sáng ngời hai mắt:
- Từ Châu đã phá vỡ cục diện bế tắc, Phụng Hiếu nói ta hành động thế nào đây?
Quách Gia không hề nghĩ ngợi mà nói:
- Hiện tại tình hình khá tốt, chúa công nên hạ lệnh cho Triệu Vân tướng
quân ra Dĩnh Thượng phối hợp với mấy đại quân kìm chế Võ Bình, trợ giúp
Trương Liêu nhập Duyện Châu khai mở Cự Dã.
Trương Lãng vung nắm đấm lên, để cho tinh thần tăng vọt.
- Được, Trương Liêu làm mọi người vui mừng như thế, chúng ta không thể
để hắn thất vọng, tùy tùng binh mau truyền lệnh của ta, để cho Triệu Vân ra Dĩnh Thượng, phối hợp với đại quân, bắc lên Duyện châu.
Tùy tùng binh cũng liền ứng tiếng, Quách Gia thêm vào một câu:
- Đồng thời hạ lệnh điều động binh mã của Thái Sử Từ, chuẩn bị khai mở dòng nước Tứ Hán, đả thông lương đạo Hoàng Hà.
Từ Thứ cũng không cam chịu kém mà nói:
- Chiến cuộc giằng co, Từ Châu đã có đột phá trọng đại hiện tại cũng chỉ có thể để Chu Du tướng quân tăng cường đột phá Lạc dương.
Trương Lãng kích động nói:
- Cộng thêm lúc này Chu Thái lĩnh một vạn thủy quân viễn dương, tất sẽ
ngoài ý dự liệu của Tào Tháo bắc lên Hoàng Hà nhất định sẽ ở trong tầm