Nào biết Bàng Thống bỗng nhiên vỗ tay ứng tiếng:
- Được quân tử nhất ngôn.
Trình Dục chấn động trong lòng, mặt mũi đầy hồ nghi nhìn Bàng Thống cắn răng mà nói:
- Tứ mã nan truy.
Bàng Thống nở ra nụ cười đắc ý:
- Chúa công có đồng ý để Thống tiến về tới Lịch Hạ một chuyến không?
Trương Lãng mặc dù ôm tin tưởng lớn với Bàng Thống nhưng vẫn lo lắng mà nói:
- Sĩ Nguyên ta biết ngươi đi rất nguy hiểm ngươi cũng không nên đem tính mạng của mình trở thành trò đùa.
Bàng Thống cảm kích:
- Đa tạ tướng quân quan tâm, Thống cùng với Trình đại nhân ước hẹn tuyệt không muốn để người trong thiên hạ chế nhạo tuy nhiên trước khi đi hi
vọng chúa công có thể cho ta mượn một người.
Trương Lãng nhìn Bàng Thống rồi hỏi:
- Là ai?
- Từ Hoảng Từ Công Minh.
Tất cả mọi người ngẩn ngơ, Trương Lãng nói:
- Công Minh sau khi trở về một mình ở ẩn dưỡng thương, ngươi tại sao lại nghĩ tới hắn?
Bàng Thống lắc đầu nói:
- Huyền cơ trong đó không thể nói cho người khác biết, Thống chỉ muốn
chúa công hiểu rõ, từ khi Từ Hoảng tướng quân trở về bị đứt tay tinh
thần sa sút nếu cứ vẫn lạc như thế thì không phải uổng phí sao?
Trương Lãng tràn đầy cảm khái:
- Đứt tay tuy đau, đó là đả kích lớn với Từ Hoảng một viên chiến tướng
mất đi điều đó thật khiến cho người ta khó tiếp nhận, lúc này không
khích lệ khác chỉ sợ hắn thật sự trở thành phế nhân.
- Đúng thế, cho nên lúc này cần có một đèn sáng dẫn liố.
Trương Lãng áy náy nói:
- Chuyện này sau khi phát sinh ta cũng cảm thấy phải như vậy, được rồi ta sẽ đi khuyên bảo.
Trương Lãng lại gật đầu sau đó nói với Trình Dục:
- Trọng Đức ý của ngươi thế nào?
Trình Dục tương giao với Từ Hoảng không tệ liền gật đầu:
- Nếu la Từ Hoảng thuộc hạ không có ý kiến.
Mọi người thấy Bàng Thống có ý này địch ý liền giảm đi phân nửa.
Trương Lãng thấy không có việc gì liền quyết định để cho mọi người bề bộn sau đó mình mang Hắc Ưng vệ đi bái phỏng Từ Hoảng.
Trương Lãng mang theo hắc ưng vệ nhanh chóng tới nơi dưỡng thương của Từ Hoảng.
Thủ vệ binh thấy có nhiều quan lớn đại tướng tới bái phỏng Từ Hoảng thì