Hạ Hầu Uyên tràn đầy hoài nghi:
- Cho dù là cường nỏ xa thì uy lực chưa chắc đã đúng như theo lời Bàng Thống.
Tuân Du nói:
- Lúc này rồi thà tin là có đừng ngờ là không, làm tốt chuẩn bị không có sai lầm nếu thật sự như lời Bàng Thống nói quân ta không phải đã nguy
hiểm rồi sao?
Hạ Hầu Uyên ảo não nói:
- Tào đại nhân đi Tế Bắc quân tiên phong cũng đã lãnh binh qua sông
không đầy hai ngày đã phối hợp với quân ta, vốn là cơ hội tiến công tốt
mà Bàng Thống hôm nay nói vậy ta làm sao dám tùy tiện xuất kích.
Tuân Du trầm tư:
- Không bằng thỉnh Bàng Thống xem hắn có đối sách gì không.
Hạ Hầu Uyên chối từ quả quyết nói:
- Không cần vẽ vời thêm chuyện.
Tuân Du cười ha hả:
- Tướng quân không cần như thế, chỉ là tham khảo mà thôi cần gì phải như vậy.
Hạ Hầu Uyên lúc này mới đồng ý.
Không bao lâu sau binh vệ mơ màng mang Bàng Thống vào bên trong.
Bàng Thống tóc tai dơ bẩn hai mắt híp lại toàn mùi rượu, hình dáng lôi thôi.
Hạ Hầu Uyên nhăn mày lại lộ vẻ khó chịu hai mắt lạnh lùng nhìn Bàng Thống.
Tuân Du thấy hắn lôi thôi lếch thếch cũng ngầm lắc đầu, Bàng Thống có
tài hoa nhưng cũng thật là quá đáng, Tuân Du giả bộ vui vẻ:
- Bàng tiên sinh có thỏa mãn không?
Bàng Thống hai mắt đục ngầu mờ mịt nói:
- Tiêu dao như thế đương nhiên là thỏa mãn.
Tuân Du cũng không nhiều lời mà đi thẳng vào vấn đề.
- Bàng tiên sinh còn nhớ Cường Nỏ xa mà lần trước nói không.
Bàng Thống lẫn lộn:
- Cường Nỏ xa gì ta có nói sao
Lời này vừa thốt cả hai đều ngẩn ngơ hồi lâu sau Tuân Du nói:
- Chính là Cường Nỏ xa mà quân Giang Đông nghiên cứu chế ra.
Bàng Thống giả vờ ngây ngốc:
- Có chuyện đó sao, ta tại sao không biết?
Tuân Du là người có tính nhẫn nại nhưng Hạ Hầu Uyên thì táo bạo nói:
- Khá lắm Bàng Thống thôn phu, ngươi không biết tốt xấu có tin là ta chém chết ngươi không?
Bàng Thống nghe xong lời này thì bỗng nhiên biểu lộ thay đổi, hai mắt lóng lánh nói:
- Đại trượng phu sống có gì vui chết có gì khổ Thống tới đây nửa tuần
ngày nào cũng nhàn rỗi vô sự, tràn ngập chí lớn mà không được dùng cứ