Lữ Mông cũng minh bạch ý đồ của Trình Dục mà vắt ó tìm kế:
- Thấm thủy một đường ước chừng có một vạn binh mã bọn chúng xây tại
sườn núi cứ điểm không cao nước chảy cũng không thấp nếu như không phải
bất ngờ bị thám thính của bọn chúng phát hiện thì tin tức hành quân cũng không dễ bị bạo lộ, có lẽ quân ta cũng có thể liều mạng một phen.
Trương Lãng sáng ngời hắn sau khi nghe được lời nói đó thì có hi vọng.
Chỉ có Quách Gia là híp mắt lại hai tay không ngừng vê vào nhau.
Trình Dục nhíu mày không tin nói:
- Chiếu theo ý của ngươi Thấm Thủy phòng thủ không sâm nghiêm bằng Chương thủy?
Lữ Mông cũng cung kính nói:
- Đây là từ phía của thuộc hạ.
Trương Lãng trầm tư nửa ngày sau đó chậm rãi nói với Quách Gia:
- Phụng Hiếu ngươi thấy sao
Quách Gia phiêu diêu nói:
- Chương Thủy chính là cửa hông của hai đạo, nếu như không phải trong đó có lừa dối thì phải có chỗ dựa vào, cho nên chúa công ngàn vạn lần
không được cấp tiến.
Trương Lãng gật đầu đồng ý:
- Không sai, cùng ta suy nghĩ không mưu mà hợp, chỉ sợ đây là kế dụ địch của Tư Mã Ý muốn ta mang trọng binh ra, sau đó tụ hợp mà diệt.
Trình Dục bỗng nhiên lóe lên linh quang:
- Nếu như muốn bao vây tiêu diệt quân ta không có đại lượng đội ngũ điều động thì tất cả chỉ là nói suông mà thôi. Tất nhiên muốn điều động binh quân khác bằng không làm sao có thể thắng được đại quân ta mà muốn điều động nơi khác mọi người trong lòng đều rõ.
- Chương thủy.
Cơ hồ bọn họ trăm miệng một lời.
Lăng Thống hưng phấn vô cùng;
- Đạo của binh gia là thực thực hư hư, Tư Mã Ý muốn đánh tráo lừa gạt
quân ta bên ngoài Chương Thủy đúng là có tường đồng vách sắt bên trong
có thể là cái xác mà thôi, chỉ cần năm được sơ hở hành động một lần công phá phòng tuyến thì uy lực sẽ giảm mạnh, đến lúc đó muốn nắm lấy thì