Phu Quân Mượn Mạng Ta Cứu Bạch Nguyệt Quang: Trọng Sinh Trở Về, Ta Tác Hợp Minh Hôn Cho Hai Người Bọn Họ

Chương 2

Chương 2
“Đó là của hồi môn của ta.”
“Theo Đại Ung luật, của hồi môn của phụ nhân, nhà chồng không được phép tự ý động vào.”
“Kẻ tự ý chiếm dụng, sẽ bị luận tội xâm chiếm tài sản riêng.”
Sắc mặt Lục lão phu nhân lập tức trầm xuống.
“Ngươi dùng luật pháp ép ta?”
Ta khẽ cười.
“Ta dùng luật pháp để bảo vệ chính mình.”
Lời này vừa dứt.
Mấy bà tử trong sảnh đều biến sắc.
Trước đây, các nàng đã quen nhìn ta nhẫn nhịn.
Quen nhìn ta lùi bước.
Hôm nay đột nhiên thấy ta rút đao phản kích.
Bọn họ nhất thời không thích ứng được.
Tiêu Cảnh Hành nắm lấy tay Khương Phù.
“Đường Ninh, cây phượng trâm là do ta lấy đưa cho A Phù.”
“Nàng ấy không biết chuyện.”
“Nếu nàng có oán khí, cứ trút lên ta.”
Ta nhìn hắn.
Kiếp trước, hắn cũng từng như vậy.
Mọi thứ tốt đẹp đều dành cho Khương Phù.
Mọi lỗi lầm đều do hắn ôm lấy.
Hắn cho rằng bản thân thâm tình sâu nặng.
Nhưng thật ra chỉ là hắn chắc chắn rằng ta không nỡ trách hắn.
Ta chậm rãi đứng dậy.
“Được.”
“Vậy thì cứ nhằm vào ngươi mà tính.”
“Vân cô.”
Ma ma hồi môn của ta lập tức bước lên.
Vành mắt bà đỏ hoe.
“Phu nhân.”
Ta nói:
“Đi lấy danh sách hồi môn.”
“Hôm nay trước mặt trên dưới Hầu phủ, hãy kiểm kê cho rõ ràng. Của hồi môn của ta đã bị thiếu mất thứ gì, từng món từng món đều phải tra ra.”
Đuôi mày Tiêu Cảnh Hành khẽ giật.
“Nàng muốn làm gì?”
Ta nhìn hắn.
“Thanh toán sổ sách.”
Khương Phù nhẹ nhàng kéo tay áo hắn.
Giọng nói run rẩy.
“Cảnh Hành ca ca, thôi bỏ đi.”
“Tỷ tỷ không thích muội, muội rời đi là được.”
Nàng ta nói rồi muốn đứng dậy.
Nhưng đôi chân lại chẳng hề nhúc nhích.
Nước mắt thì rơi xuống nhanh hơn ai hết.
Kiếp trước, ta sợ nhất là nàng khóc.
Nàng vừa khóc, Tiêu Cảnh Hành liền cảm thấy ta là một độc phụ.
Kiếp này, ta chờ nàng khóc đủ.
Sau đó mới thản nhiên lên tiếng.
“Nếu ngươi thật sự muốn đi, vậy trước tiên hãy tháo cây phượng trâm xuống.”
Bàn tay Khương Phù cứng đờ.
Tiêu Cảnh Hành chắn trước mặt nàng ta.
“Tạ Đường Ninh, chẳng qua chỉ là một cây trâm mà thôi.”
Ta nhìn chằm chằm hắn.
“Tháo xuống.”
Hắn tức giận quát:
“Nếu ta không cho phép thì sao?”
Ta xoay người nhìn ra ngoài sảnh.
“Người đâu.”
Tên tiểu tư canh cửa không dám động đậy.
Ta nâng cao giọng.
“Đi mời tộc lão đến đây.”
“Đồng thời đến Kinh Triệu phủ báo quan.”
“Cứ nói thế tử Vĩnh An Hầu phủ tự ý lấy của hồi môn của chính thê, đem tặng cho thiếp thất.”
“Nhân chứng vật chứng đều có đủ.”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành lập tức tái xanh như sắt.
Lục lão phu nhân đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn.
“Làm càn!”
Chén trà trên bàn khẽ rung lên.
Ta không lùi bước.
Ta chỉ lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa khóa đồng, đặt lên mặt bàn.
Đó là chiếc chìa khóa cũ của kho hồi môn của ta.
Kiếp trước, chiếc chìa khóa này đã sớm bị Tiêu Cảnh Hành dỗ dành lấy đi.
Nhưng kiếp này, vào thời khắc hiện tại, nó vẫn còn nằm trong tay ta.
“Nếu lão phu nhân cảm thấy ta làm càn.”
“Vậy hãy sai người mở hòm rương của cô nương họ Khương.”
“Nếu bên trong không có đồ của ta, ta sẽ quỳ xuống nhận tội.”
“Nếu có…”
Ta nhìn về phía Khương Phù.
“Nàng ta cứ mang theo những thứ trộm được, đến nha môn mà khóc lóc đi.”
Sắc mặt Khương Phù trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Nàng ta siết chặt tay áo Tiêu Cảnh Hành.
“Cảnh Hành ca ca…”
Trong tiếng gọi ấy, tràn đầy hoảng loạn.
Cuối cùng Tiêu Cảnh Hành cũng nhận ra có điều không đúng.
Hắn quay đầu nhìn nàng ta.
“A Phù?”
Ý cười nơi khóe môi ta càng sâu hơn.
“Sao vậy?”
“Không dám mở sao?”
Đúng lúc này, bên ngoài đại sảnh bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Vân cô dẫn theo hai bà tử làm việc nặng bước vào.
Trong tay bà ấy cầm một quyển sổ ghi chép hồi môn.
Phía sau còn kéo theo một chiếc rương sơn son.
Nắp rương đã khóa.
Ở ổ khóa còn lưu lại dấu vết vừa bị cạy mở.
Vân cô quỳ xuống.
Giọng nói run rẩy.
“Phu nhân.”
“Hòm rương trong viện của Khương cô nương đã được đưa tới rồi.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất