Chương 357: Mười Đại Danh Khúc
Diệp Phục Thiên và Hoa Thanh Thanh đắm mình trong tiếng đàn. Họ lờ mờ cảm nhận được, khúc nhạc mình đang tấu là một bài ca có hai loại ý cảnh khác biệt, tựa như tâm cảnh trưởng thành, chuyển mình. Khúc đàn này chia làm hai đoạn, có thể tách rời, cũng có thể là một thể thống nhất.
Tuyết trắng đầy trời từ trời cao rủ xuống, mỗi phiến bông tuyết đều ẩn chứa một ý cảnh. Ánh sáng vàng óng lan tỏa, phảng phất linh khí trên Thiên Sơn giáng xuống như mưa. Thiên Sơn bao la, vô tận linh khí bao phủ, được tiếng đàn dẫn động mà chuyển mình.
Tiếng đàn cao vút, khuấy động, khắc họa nên giang sơn như vẽ. Diệp Phục Thiên ngồi đó, thân thể tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Đế ý không tự chủ trỗi dậy. Trên Thiên Sơn bao la, bóng hình tuấn lãng ấy, dùng tiếng đàn dẫn động vô vàn linh khí, tựa như Chúa Tể thế gian. Trong vùng thiên địa này, thân ảnh đang tấu khúc kia, chính là độc nhất vô nhị.
Truyện "Phục Thiên Thị Chương 357: Mười Đại Danh Khúc" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này