Khi nghe phụ thân
nói, vừa lỡ mất một cô gái như vậy, vừa đắc tội với phủ Trưởng công
chúa, khiến cho sau này An Quốc công phủ liên tục gặp xui xẻo.
Chẳng may lúc này Bắc Nguyệt quận chúa đối với hắn, còn vài phần tình ý thì sao?
Nghĩ tới đó, Tiết Triệt tinh thần rung lên, nói: “Quận chúa không cần
sợ hãi, đợi ta đi phía trước mở đường cho các ngươi!”
Tiết
Triệt nói xong, khống chế thập giai linh thú Hồng Chu, anh dũng xông lên phía trước, dọc theo đường đi đám Lam Biên Bức dám xông tới, tất cả đều ở dưới lôi quang dữ dằn của Hồng Chu mà chết thảm.
Công chúa Anh Dạ nhìn khẽ nhíu mày, nói: “Bắc Nguyệt, như thế nào mà ngươi lại cho tên khốn này cơ hội?”
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, khẽ chớp chớp mắt: “Công chúa chưa nghe nói qua,
thương đánh chim đầu đàn (đại khái là hung hăng thì chết sớm) à?”
Vừa nói, đã âm thầm niệm chú ngự thú quyết, thông qua cường đại tinh thần