Trong thông đạo của một thất vẫn âm
lãnh sâu thẳm, hỏa quang nhảy lên chiếu vào khuôn mặt thái hậu, như ẩn
như hiện làm người ta nhìn không chân thật.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đứng lên, dưới chân mềm nhũn, dựa vào vách tường mộ thất lạnh như băng.
“Nguyệt nhi, dưới tình huống ấy thái hậu không có lựa chọn.
”
Tiêu Dao vương chậm rãi mở miệng, thanh âm vang trong khắp mộ đạo.
Hoàng Bắc Nguyệt mở hai tròng mắt đen
nhánh, con ngươi trong suốt luôn là ánh sáng kiên định, nhưng hiện tại,
lại nhuộm thêm vài phần lệ ý mông lung.
Bị lừa gạt lâu như vậy nàng thật sự
không thể dễ dàng tiếp nhận, nếu như được lựa chọn một lần nữa, nàng sẽ