“Vương gia đang muốn gọi ai vậy? Hôm
nay người trong phủ mệt mỏi, giờ phút này đều đã đi nghỉ ngơi hết rồi.”
Một thân ảnh từ trong vầng sáng chậm rãi bước ra, khí chất quỷ dị khiến
cho người khác không cảm nhận được sự ấm áp của ánh mặt trời!
Bước ra khỏi vầng sáng, thiếu nữ đứng trước mặt Tĩnh An vương, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi con ngươi trong
suốt lạnh lẽo mang một tầng ý cười.
Tĩnh An vương lui về phía sau
một bước, trong lòng nhất thời giống như rơi vào hồ băng sâu vạn trượng, lạnh đến mức thân thể hắn không ngừng run rẩy! “Ngươi…ngươi tới nơi này làm cái gì?”
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng cười
cười, bộ dáng thập phần xinh đẹp.
Nàng xoay người ngồi lên ghế, một chân lại gác lên một cái ghế khác, ánh mắt kiêu ngạo nhìn về phía Tĩnh An