Thân hình của Hoàng Bắc Nguyệt đột
nhiên khựng lại, ngọn lửa bốc cháy phía trước kia khiến nàng ngay cả
việc mở mắt cũng thấy khó khăn! Sau màn lửa, nàng thấp thoáng nhìn thấy
Cửu Đầu Điểu kia càng bay càng xa, mà Đông Lăng dưới móng vuốt nó đang
nhìn nàng với ánh mắt thê lương sợ hãi cũng càng ngày càng xa…
Còn nàng thì lại chỉ có thể đứng ở đây mà không thể xông ra được! Đến cái thế giới này, đây là lần đầu tiên nàng cảm giác được mùi vị của sự đau lòng hối hận, nếu như lúc đó nàng không để Đông Lăng lại một mình thì tốt rồi! Nếu như lúc đó không để con Thần Thú là Tiểu Hổ ở bên cạnh Đông Lăng thì tốt rồi! Như vậy sẽ không khiến cho đám người của Quang Diệu Điện này chú ý! Ả Hồng Liên chết tiệt này! “Lão tử thề không đội trời chung với người của Quang Diệu Điện!”
(Dạ: Nguyệt tỷ phải xưng là lão nương chứ nhỉ:)))) Hoàng Bắc Nguyệt khàn giọng gào
to, đột ngột xoay người, giơ chiến đao màu trắng tuyết mang theo ngàn