“Lấy đây làm ranh giới, đừng tới gần
thêm chút nào nữa!”
Hoàng Bắc Nguyệt cắn chặt môi: “Hoàng Chiến Dã, ta
không muốn trở thành kẻ địch với ngươi.”
Chiến Dã cách tường băng một
đoạn, kinh ngạc nhìn nàng.
Màu sắc của lớp băng phản chiếu vào trong con ngươi đen nhánh của hắn, hiện ra một màu thủy lam u buồn.
“Vì sao ngươi không thể tha thứ cho bọn họ? Sống trong thù hận ngươi cũng sẽ không vui vẻ gì đâu!”
“Ta nghĩ ta vẫn chưa thành thục
đến mức có thể tha thứ cho kẻ phản bội.”
Hoàng Bắc Nguyệt buông tầm mắt, huống hồ, nàng cũng không có sống trong thù hận, hết thảy những gì mà
nàng làm đều là điều nên làm, làm xong, cũng đến lúc nàng nên rời khỏi.
Chiến Dã nhìn nàng với ánh mắt