Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Vừa rồi ta nghe các ngươi nói, muốn đi tìm một vị cao nhân, không tìm nữa sao?”
“Ôi, nói thật, vị cao nhân đó, lão phu
cũng không chắc hắn có ra tay giúp đỡ hay không, hơn nữa hành tung của
hắn bất định, chưa chắc có thể tìm được.
”
Tộc trưởng Hách Na Lạp lo âu
nói.
“Thì ra như thế.
”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, sự bất đắc dĩ và sốt ruột của những người này, nàng cũng có thể cảm giác được.
Nếu như là gia viên của nàng bị xâm chiếm, tộc nhân bị bắt đi, nàng cũng nôn nóng như vậy.
Cát Khắc kia được thả ra khỏi lôi võng, mặt mày đầy bụi đất, đi đến trước mặt nàng, cúi thấp đầu, chậm rì mà
nói: “Các hạ, vừa rồi… đã thất lễ!”
“Người không biết vô tội.
”
Hoàng Bắc Nguyệt hờ hững nói.
Cát Khắc lập tức ngẩng đầu, quỳ một gối xuống, tay nắm thành quyền, đặt ngang ở trên ngực, nói: “Thưa các hạ
tôn kính, ta là dũng sĩ của tộc Hách Na Lạp, ngài đã đánh bại ta, xin