“Cát Khắc đại ca yên tâm, ta đi phía trước dò đường cho các huynh!”
Vừa nói, A Tát Lôi đã biến mất nhanh như một trận gió.
Thân thủ quá nhanh!
“Cậu ta là triệu hoán sư thuộc tính phong à?”
Hoàng Bắc Nguyệt hỏi.
Cát Khắc lập tức nói:
“Đúng vậy, linh thú của cậu ấy là hai
con chuột độn thổ dưới chân, lực chiến đấu mặc dù không mạnh, nhưng khả
năng chạy trốn trong Phù Quang rừng rậm này là lợi hại nhất, bọn tôi gọi cậu ấy là ‘trộm phong giả’.
”
“Trộm phong giả, đúng là một danh xưng oai hùng!”
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói.
****
Quả nhiên là vị trí của Bách Mục Hàn Thiềm, cũng là do A Tát Lôi phát hiện mà đưa tin về.
Bách Mục Hàn Thiềm này cuốn đi mấy đứa trẻ trong bộ lạc, nó ẩn núp ở một cái ao âm u lạnh lẽo trong tít rừng sâu.
Hoàng Bắc Nguyệt hỏi rõ ràng vị trí ao cùng tình huống xung quanh, liền bắt đầu bố trí phương án tác chiến.
Nàng dùng một cành cây vẽ lại địa hình