Tiếng ca này đã khiến rất nhiều người
cảm động, chờ đến khi A Lệ Nhã hát xong, xung quanh an tĩnh một lát, làm thiếu nữ này thấp thỏm sợ sệt nhắm mắt không dám nhìn ai, chốc lát sau, tiếng vỗ tay như sấm rền vang lên ầm ĩ!
Trong lòng A Lệ Nhã run lên, lông mi
run rẩy, đang muốn mở mắt ra, đột nhiên Hoàng Bắc Nguyệt từ chỗ ngồi sải bước đi tới, ôm lấy vai của nàng, xoa đầu nàng, cười nói: “Hát hay
lắm!”
A Lệ Nhã mở mắt, không biết là cảm động hay kích động, nước mắt tí tách rơi xuống, mặt đỏ bừng, cúi đầu thẹn
thùng, nhưng khóe miệng lại thấp thoáng giương lên ý cười.
A Tát Lôi mặt đầy cảm khái nhìn em gái