Cô gái tên Anh Anh này, không phải chính là Anh Dạ công chúa năm đó sao?
Tính cách thẳng thừng kiêu ngạo như vậy, qua mấy năm, càng thêm xinh đẹp động lòng người.
Anh Dạ công chúa quay đầu, cũng nhìn
thấy nàng, không hề bị mặt nạ quỷ dị dọa cho sợ hãi, chỉ hơi nhíu mày
một chút, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
“Ghét nhất những tên suốt ngày đeo cái mặt nạ trên mặt, giả dối!”
Anh Dạ công chúa khinh thường nói.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, mơ hồ thốt lên:
“Đôi khi mang mặt nạ, là xuất phát từ bất đắc dĩ.
”
“Còn bất đắc dĩ, ngay cả người thân nhất cũng có thể lừa gạt sao?”
Anh Dạ công chúa cự cãi, thanh âm đã chút có chút nghẹn ngào, hốc mắt bỗng nhiên ửng hồng.
Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc không nói lời nào.
Lạc Lạc vội vàng nói:
“Nguyệt Dạ các hạ, ngươi đừng tức giận, đây là biểu muội của ta, lần đầu tiên ra ngoài, ở trong nhà đã kiêu
căng thành thói, nói chuyện hay làm mất lòng người ta, hơn nữa….
”
Lạc