“Vị này chính là đoàn trưởng của đoàn có phải không?”
Người đàn ông trung niên kia coi như
cũng có mắt nhìn, vừa đi tới, thấy Hoàng Bắc Nguyệt mang mặt nạ đã
biết là thủ lĩnh của đám lính đánh thuê khác.
“Đây là Dạ Nguyệt công tử của chúng ta.”
Cát Khắc nói, “ Xin hỏi các hạ có gì chỉ giáo? ”
Người đàn ông trung niên kia
cũng không khách khí, với những tiểu đoàn lính đánh thuê kiểu này, sao phải câu nệ cái gì, dù sao mọi người đều có cấp độ thấp giống
nhau.
Trên đất lát một tấm thảm mỏng,
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi phía trên, nam tử kia liền tự giác ngồi sang phía đối diện nàng, xoa xoa tay nói: