Mặc Liên là loại người trông thì đơn thuần, nhưng kỳ thực lại là người không thể nhìn thấu.
“Mặc Liên, chúng ta đi ăn vằn thắn có được không? Ngươi thích vằn thắn lắm mà!”
Hồng Liên thấy hắn không vui liền nói.
Mặc Liên khẽ nhíu mày, nói: “Không muốn!”
Nói xong liền tự mình bước nhanh tiến lên, không ngó ngàng bất cứ người nào nữa.
“Này, ngươi đừng cứ chạy một mình nữa,
ngày nào ta cũng tìm ngươi mệt lắm!”
Hồng Liên bĩu môi hô lên, nhưng Mặc Liên không hề đứng lại, khiến nàng càng thêm tức giận!
“Ngươi cứ làm quen đi, hắn vốn đã ghét đi chung với ngươi.
”
Mạnh Kỳ Thiên cười rộ lên.
“Ngươi câm miệng! Ai nói hắn ghét ta?
Hắn mới không ghét ta!”
Hồng Liên hung dữ trừng hắn một cái, tự mình
bước nhanh đuổi theo Mặc Liên.
Mạnh Kỳ Thiên cười lắc lắc đầu, chậm
rãi tiến lên mấy bước, không nhịn được quay đầu liếc cái người đeo mặt