“Chiến đấu với vương của bọn ta, ngươi
chờ thêm một trăm năm nữa đi!”
Đám A Tát Lôi nhìn thấy nhìn thấy bộ dạng này của nàng, đều không nhịn được cười nhạo đôi câu.
Thiên Đại Đông Nhi lạnh lùng nhìn bọn họ một cái, phất tay áo xoay người bỏ đi.
“Đông Nhi.
”
Quốc sư Tây Nhung Thiên Đại Mê Ly vẫn đang nhắm hờ mắt ngồi ở trên ghế giám khảo lúc này chậm rãi
mở mắt ra, “Ngươi gần đây hình như càng ngày càng nóng nảy rồi, sao
thế?”
Thiên Đại Đông Nhi cúi thấp đầu, nói: “Đã để cho sư phụ lo lắng, Đông Nhi không sao.
”
“Đông Nhi, ngươi có phải là vẫn chưa quên quá khứ?”
Thiên Đại Mê Ly biếng nhác hỏi.
“Không có.
”
“Không cần gạt sư phụ, nhiều năm dạy dỗ như thế, ta chẳng lẽ vẫn không hiểu tâm tư của ngươi sao?”
Dưới lớp sa
mỏng che chắn, Thiên Đại Mê Ly có loại mỹ cảm thần bí, khiến người bất
giác trầm mê vào vẻ đẹp của nàng.
Thiên Đại Đông Nhi mím môi, nói: “Dư nguyện còn dang dở, trong lòng xác thực có chút không thể bình tĩnh.
”
“Dư nguyện…”
Thiên Đại Mê Ly từ tốn nói: “Ngươi hồi đó đã đáp ứng sư phụ thế nào?”
“Chặt đứt mọi sự trong quá khứ!”
Thiên Đại Đông Nhi gần như không chút do dự nói ra khỏi miệng.
Thiên Đại Mê Ly lại hỏi: “Làm thế nào chặt đứt mọi sự trong quá khứ?”
Thiên Đại Đông Nhi khẽ cắn môi dưới,