Sắc thái mê ly trong mắt dần dần tản
đi, từng tia sáng lấp lánh nổi lên, trong màu tím đau thương bức bối đột nhiên tràn ra ánh hào quang rạng rỡ chọc phá bóng tối.
Giơ tay nhẹ nhàng nâng mặt của nàng, nhìn thật kỹ một lần, ngay sau đó khẽ giọng nói: “Quả thật là nàng sao?”
“Nếu không thì còn có ai?”
Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng mắt nhìn hắn, hơi mang một tầng tiếu ý.
Phong Liên Dực giơ tay, ấn nhẹ vào môi
của mình, tiếu ý bên khóe miệng có chút say sưa, “Cảm giác của ta không
được chân thực lắm, liệu có thể…”
“Không thể!”
Hoàng Bắc Nguyệt không chờ hắn nói xong, liền từ chối một cách quyết đoán, hất cái tay đang đỡ mặt mình của hắn ra, sau đó xoay người đi.
Phong Liên Dực bị tổn thương mà nhìn
bóng lưng của nàng, thật đúng là quyết đoán tuyệt tình, không hề có chút dịu dàng nào, tính cách này, giống y như đúc với 5 năm trước!
Chẳng qua, đã có một chút thay đổi, 5