Một loại cảm giác khó nói len lỏi vào
trong lòng, giống như có âm thanh nào đó đang kêu gọi nàng, mà trên Vạn
Thú Vô Cương chậm rãi tràn ra từng tia nguyên khí màu đen, thuận theo
cánh tay của nàng phiêu về phía người trong bóng tối.
Hoàng Bắc Nguyệt lặng đi một chút, từ từ bước tới, ánh sáng trên đá phát quang dần dần chiếu ra bộ dạng của người đó.
Không, đó không nên nói là người, mà là một bộ xương.
Trên đầu bộ xương là mấy lọn tóc màu đỏ lửa còn sót lại đang lay động trong gió.
Người đó ngồi xếp bằng, cho dù đã thành một bộ xương, nhưng khí thế kia dường như vẫn có thể chấn động non
sông, thâm trầm như nước, đứng vững như núi, khiến những ai đến gần đều có nỗi thôi thúc muốn quỳ xuống vái lạy.
Vạn Thú Vô Cương giống như trái tim, kích động nảy đập tựa như muốn nhảy xuống khỏi người nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt nắm chặt tay, mái tóc
dài màu đỏ của nàng cùng mái tóc đỏ của bộ xương kia phản chiếu lẫn