Editor: Thiên Ân
Beta: Mặc Quân Dạ
Khoé miệng Hoàng Bắc Nguyệt trào ra một tia máu, nàng có thể cảm nhận được, khe nứt trong Phù nguyên
đang dần biến lớn, chẳng mấy chốc, nó sẽ biến thành một lỗ hổng to, hoàn toàn phá huỷ mảnh Phù nguyên mà nàng đã tốn bao nhiêu công sức mới
ngưng tụ ra được!
Lúc này nàng không dám liên hệ với Vạn Thú Vô Cương, lại càng không thể dùng Phù chú thuật!
Nàng ngẩng đầu nhìn người duy
nhất vẫn chưa động thủ. Tóc của người này rất dài, che mất mặt mũi, toàn thân được bao phủ trong một cái áo choàng màu xám tro, thoạt nhìn giống như một thi nhân đi dạo chơi, từ đầu đến giờ, hắn chưa hề làm ra bất kì một cử động nào.
Thấy Vị Ương bị nàng chôn sống, hắn mới ngẩng đầu, thông qua mái tóc đen nhìn chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không chút yếu thế mà giương mắt nhìn hắn, thời điểm đối đầu với kẻ địch tuyệt đối không được lộ ra vẻ sợ hãi, nếu không sẽ bị mất thế ngay.
“Không ngờ đến bây giờ mà ta vẫn còn có thể nhìn thấy người sử dụng Phù chú thuật, quả thật đã được mở
rộng tầm mắt rồi.” Trong bầu không khí im lặng, người nọ bỗng nhiên mở
miệng nói chuyện, giọng hắn khàn khàn giống như đang ngậm một đống cát,