Chương 1: Sau Khi Thành Quả Phụ
Sau khi trở thành quả phụ, cuộc sống của ta nơi nơi đều là bất ngờ.
Mỗi sáng sớm, trước cổng viện đều có sẵn những con mồi rừng tươi mới.
Trong bếp, chum nước lúc nào cũng đầy ắp, củi trong kho lại dường như chẳng bao giờ đốt hết.
Ta còn đang đoán xem rốt cuộc vị hảo tâm kia là ai, thì trước mắt bỗng hiện lên từng hàng chữ kỳ quái:
[Nóng ruột quá! Rốt cuộc đến bao giờ nữ chính mới nhận ra mình đã bị yêu quái bao vây rồi đây?]
[Ta thật phục luôn! Con chó nhặt về là Lang Vương, đêm nào cũng chạy đi săn cho nàng. Trong chum nước nuôi một giao nhân, trời còn chưa sáng đã đi gánh nước. Còn cây đào trong sân thì ngày nào cũng tự chặt cành mình để làm củi cho nàng... Đây rốt cuộc là một đám si tình cực phẩm từ đâu chui ra vậy?]
Tim ta đập loạn xạ.
Đang không biết phải làm sao thì bên ngoài bỗng truyền đến một giọng nói quen thuộc.
“Nương tử, mau mở cửa! Vi phu đã trở về rồi!”
Ngay khoảnh khắc ấy, những hàng chữ to bằng cái đấu đồng loạt lao thẳng về phía mặt ta.
[Trời đất! Còn có cả người với quỷ tình chưa dứt nữa sao!]
....
Sáng sớm vừa đẩy cửa ra,
đập vào mắt đầu tiên là hai con thỏ và mấy con gà rừng được đặt ngay ngắn trước cổng.
Không còn cảnh máu me đầm đìa khiến người ta kinh hãi như trước, lần này con mồi chỉ bị thương ở tứ chi, mất khả năng chống cự, da lông vẫn nguyên vẹn.
Ta khẽ đưa tay chạm thử, chúng còn giãy giụa được vài cái, vậy mà đều còn sống.
Thật kỳ lạ.
Ta đứng dậy, sang bếp nhìn chum nước.
Đầy.
Lại sang kho củi xem thử.
Vẫn chất cao đến tận xà ngang.
Tình trạng này đã kéo dài hơn một tháng.
Ban đầu ta cũng sợ hãi vô cùng, nhưng nghĩ kỹ lại thì hiểu ra.
Chắc hẳn là một hán tử chu đáo nào đó đã để mắt tới một quả phụ trẻ đẹp, yếu đuối như ta, nên lén lút đến ân cần giúp đỡ.
Ai bảo tên phu quân đoản mệnh kia không có phúc chứ.
Mới thành thân được nửa năm thì bị bắt đi lính, ra chiến trường ba tháng đã bỏ mạng.
Tin dữ là do Vương đại ca cùng làng mang về.
Huynh ấy cũng bị bắt ra trận,
nhưng vì mất một cánh tay nên được cho hồi hương sớm, tiện đường báo tang cho ta.
Ta khóc ba ngày ba đêm, nhờ bà con chòm xóm giúp đỡ lập cho phu quân một ngôi mộ áo quan, từ đó chính thức thủ tiết.
Có điều, thời buổi này quả phụ lại rất được người ta để mắt.
Huống hồ ta còn trẻ trung xinh đẹp, gia cảnh cũng có chút của cải.
Kẻ muốn cắn một miếng thịt béo như ta đâu phải ít, nhất là Từ đại nương ở làng bên, đã mấy lần tới cửa.
Miệng thì than ta số khổ, nhưng trong lời nói lại ngầm nhắc đến đứa con trai què đang làm thuê trên trấn.
Nhưng đứa con trai đó của bà ta nào phải chỉ là kẻ què chân bình thường.
Hắn đi quyến rũ thê tử người khác, bị chính phu quân của người ta bắt tại trận. Không chỉ bị đánh gãy hai chân, mà ngay cả “chân thứ ba” cũng bị phế luôn.
Vừa chẳng đẹp mắt, lại chẳng dùng được.
Vậy mà còn muốn ta đem hết gia sản cực khổ tích cóp bấy lâu dâng lên.
Làm gì có chuyện tốt như thế!
Đương nhiên ta không chút do dự mà đuổi người đi.
Thế nhưng, con trai Từ đại nương thì không được, còn người đã âm thầm giúp ta làm việc suốt một tháng nay, lại khiến lòng ta có chút rung động.
Một nam nhân thật thà đến mức ngày nào cũng lén lút làm việc cho ta như vậy, thực sự không dễ gặp.
Chỉ là không biết rốt cuộc hắn là ai.