Chương 9: Cái đó có cần thiết không?
Dù muộn hơn dự kiến một chút nhưng tôi đã về đến nhà an toàn. Hôm nay cấp độ đã tăng, lại nhặt được vật phẩm không rõ danh tính, còn kiếm được một ít tiền nên tôi thấy rất mãn nguyện.
Ma thạch của Slime được thu mua với giá 100 yên một viên. Có 30 viên nên được 3000 yên, không mất thuế.
Không biết 100 yên cho một viên ma thạch cỡ đầu ngón tay út là đắt hay rẻ, nhưng lũ quái vật yếu như thế mà cũng ra tiền thì thật là tốt.
Cứ tích tiểu thành đại thì có vẻ sẽ thu hồi được chi phí ban đầu. Số tiền đã tiêu khoảng 10 vạn yên, thanh đại kiếm và con dao quân dụng có giá khá chát. Mua thêm ba lô, bình nước, rồi mấy thứ lặt vặt như găng tay loại tốt, tính ra đã tốn một khoản không ngờ.
Sắp tới chắc phải mua thêm tấm bạt lót và ghế xếp. Tôi cũng muốn mua khiên nữa, nhưng giờ chưa mang vác nổi nên để sau vậy.
Mà nhắc mới nhớ, hình như ở cửa hàng 100 yên có bán bạt lót đúng không? Tôi nhớ là có cái tương tự nên sẽ đi xem thử.
Hôm nay từ sáng tôi đã đến hầm ngục. Đáng lẽ là ngày nghỉ, nhưng vì tò mò về vật phẩm rơi ra và muốn ngồi trên tấm bạt ăn cơm nắm nên tôi đã tới. Tôi đã mua được tấm bạt cho một người ở cửa hàng 100 yên. Đồ ăn vặt cũng mang theo rồi nên mọi thứ đã sẵn sàng.
Tôi vừa đi trong hầm ngục vừa nghĩ ngợi. Hôm nay chân vẫn ổn. Hiện tại là 8 giờ, các chú trung niên vẫn đang sung sức như hôm qua. Trước mắt, tôi tiến về phía khu vực bụi rậm.
Nghĩ lại thì, tôi cho rằng không nên đi mua sắm khi đang đói hoặc khi đang quá phấn khích. Chắc chắn sẽ mua thừa thãi cho xem. Đã thế còn hành động với cái tâm trạng hưng phấn kỳ quặc đó nữa.
Vì tối qua tôi đã chuẩn bị xong xuôi rồi. Nào là dùng muối tắm đắt tiền để giải tỏa mệt mỏi, rồi massage kỹ càng nên thể trạng đang ở mức tốt nhất. Bình thường chẳng vận động gì cả nên đau cơ sẽ không đến vào ngay ngày hôm sau đâu. Nó sẽ đến sau đó vài ngày đấy.
Nỗi sợ đau cơ vào mấy ngày tới hòa cùng cảm giác hồi hộp, phấn khích vì vật phẩm rơi ra không rõ danh tính làm cảm xúc của tôi không được ổn định. Trước hết, tôi muốn thu thập mấy viên bi thủy tinh quá!
"Cứ làm như hôm qua là được nhỉ."
Tôi lén lút ở ranh giới khu vực bụi rậm. Có vẻ đã nắm được bí quyết nên hôm nay suôn sẻ hơn hôm qua. Tôi tăng tốc độ đi bộ lên một chút và kiểm tra nhanh chóng hơn. Nhờ tốc độ nhanh hơn mà số lượng Slime phát hiện được cũng tăng lên.
Trong 2 tiếng được 15 viên ma thạch và một đống thứ không rõ danh tính. Tôi đã hoàn thành chỉ tiêu nộp hàng của 4 tuần rồi. Từ giờ hãy cố gắng với mục tiêu thu hồi chi phí ban đầu nào.
Chắc do đã quen nên không biết từ lúc nào tôi đã xâm nhập sâu vào khu vực bụi rậm một chút. Dù chưa đến 1m. Hiện tại có vẻ vẫn ổn nhưng tôi cần phải quan sát xung quanh thật kỹ.
Bép... Bùm!
【Tè rí nng!】
"Ối! Giật cả mình, lên cấp rồi à."
Tôi nhặt vật phẩm rơi ra rồi đi ra vùng đồng cỏ. Chắc không cần quay lại cổng hầm ngục đâu nhỉ. Kiểm tra chỉ số xong rồi ăn trưa thôi.
Tôi trải tấm bạt lên bãi cỏ rồi đặt hành lý xuống. Thế này thì mông sẽ không bị bẩn. Cái quần mặc hôm qua đã bị nhựa cỏ bám vào chuyển thành màu nâu rồi.
Sau khi xác nhận không có người xung quanh, tôi thì thầm "Status". Vẫn thấy xấu hổ quá.
Tên: Usami Shiori
Cấp độ: 3
Tuổi: 45
Giới tính: Nữ
Nghề nghiệp: Nhà sưu tập
Kỹ năng: Muốn thu thập mọi thứ ~Tỷ lệ rơi đồ 100%~
Muốn thu thập mọi thứ nhiều hơn nữa ~Kho đồ (Inventory)~
"Tên kỹ năng có cần thiết không? Chỉ cần 'Kho đồ' là được rồi mà?"
Sau này nếu cần thiết phải cho ai đó biết kỹ năng, chẳng lẽ tôi phải nói rằng kỹ năng của mình là "Muốn thu thập mọi thứ" và "Muốn thu thập mọi thứ nhiều hơn nữa" sao?
Mà thôi, tôi chỉ đi săn Slime nên cũng chẳng cần lập tổ đội, chắc không vấn đề gì.
Vậy nên, hãy dùng thử kỹ năng ngay nào.
"Kho đồ!"
Vâng, không có phản ứng gì. Những người tự xưng là thông thái trên mạng ơi, hãy dạy tôi cách dùng kỹ năng với!