Chương 53: Vệ cổ
Một người, một chó theo Chu Nhất Mộc xuyên qua nửa thôn trang đang dần thức giấc, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà nhỏ có hàng rào tre bao quanh.
“Nhất Mộc thúc, A Phàm, hai người đến rồi!”
Thân Hầu từ trong sân bước ra.
Trong tay cậu ta cầm một cây côn trắng như tuyết, trên đầu lại đội một cái vung nồi đen sì.
“Dậy sớm thế, Thân Hầu.”
Khóe môi Chu Phàm giật nhẹ, cố nén cười.
Bộ dạng này... thật sự quá mức buồn cười.
“Ô!”
Thân Hầu nhìn Lão Huynh dưới chân Chu Phàm, hai mắt sáng lên.
“Đây chính là Lão Huynh mà phụ thân ta nói sao? Cha ta keo kiệt thật, cũng chẳng chịu mua cho ta một con chó như thế.”
Keng!
Một tiếng vang giòn.
Trương Mộc Tượng đứng phía sau cốc mạnh lên cái vung nồi trên đầu Thân Hầu, quát:
“Đừng đứng chắn cửa lải nhải nữa! Không đi mau thì trễ giờ mất!”
Thân Hầu lập tức ngậm miệng.
Chu Phàm mỉm cười chắp tay:
“Mộc Tượng thúc.”
Nếu không có Trương Mộc Tượng đứng ra giúp đỡ, Chu gia chưa chắc đã mua được Lão Huynh.
Trương Mộc Tượng khẽ gật đầu, lại khách khí nói với Chu Nhất Mộc:
“Chu đại ca.”
Thân Hầu cũng chỉ có ba mươi hai năm thọ nguyên, vì vậy cũng không tránh khỏi việc bị điều vào đội tuần tra.
Bốn người một chó cùng hướng về phía rìa thôn.
Thân Hầu đi cạnh Chu Phàm, cười hì hì đưa cây côn trong tay sang.
“A Phàm, đây là binh khí của ta. Mấy ngày nay ta đều ở nhà luyện côn pháp.”
Chu Phàm nhận lấy.
Vừa cầm vào, cây côn trắng đã truyền đến lòng bàn tay một luồng hàn khí lạnh buốt, chẳng khác nào đang nắm một khối hàn băng.
Hắn kinh ngạc hỏi:
“Cây côn này...”
“Được gọt từ thân chính của Hàn Cốt Bạch Thụ nhà ta đấy.”
Thân Hầu đắc ý chớp mắt.
“Ta gọi nó là Hầu Côn.”
Hàn Cốt Bạch Thụ?
Chu Phàm chưa từng nghe đến loại linh mộc này.
Hắn đưa Hầu Côn trả lại cho Thân Hầu.
Rõ ràng cây côn ấy được chế tạo riêng cho cậu ta.
Chiều dài của Hầu Côn vừa vặn ngang hàng chân mày Thân Hầu.
Từ xưa đã có câu "tề mi côn", bởi trường côn cao ngang chân mày là vừa vặn nhất, khi sử dụng sẽ linh hoạt, thuận tay.
Chu Phàm cao hơn Thân Hầu nửa cái đầu.
Nếu dùng Hầu Côn, chiều dài sẽ ngắn mất một đoạn, lúc thi triển tất nhiên khó lòng phát huy toàn bộ uy lực.
“Dùng cả Hàn Cốt Bạch Thụ để làm côn... đúng là chịu bỏ vốn.”
Chu Nhất Mộc nghe hai thiếu niên trò chuyện, không khỏi khâm phục nhìn Trương Mộc Tượng.
“Nhà lão Trương ba đời làm mộc tượng, mới gây dựng được đúng một cây Hàn Cốt Bạch Thụ. Lần trước có người trả giá trên trời, ngươi cũng chẳng chịu bán. Không ngờ hôm nay lại chặt nó để làm binh khí cho Thân Hầu.”
Trương Mộc Tượng cười to:
“Nếu con khỉ nhà ta chết rồi, bà nương nhà ta cũng chẳng thể sinh thêm được nữa, Trương gia coi như tuyệt tự.”
“Đến lúc ấy mà ta còn ôm khư khư cái cây ấy như bảo bối, không nỡ chặt xuống...”
“Chỉ e đám tổ tông nhà họ Trương dưới suối vàng cũng phải tức đến bò cả ra khỏi mộ, sống dậy đánh chết ta mất!”
...
Tiếng gà gáy từ nơi không xa vọng lại. Trương Mộc Tượng khẽ thở dài, trên gương mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
“Đáng tiếc, Hàn Cốt Bạch Thụ quá mức cứng cỏi, đao búa khó lòng chặt nổi. Chỉ để gọt nó thành một cây côn vừa tay, ba đồng Huyền tệ trong thôn cấp, cộng với gần như toàn bộ tiền bạc trong nhà đều đã tiêu sạch, vậy mà cũng chỉ miễn cưỡng chế thành được một cây trường côn. Nếu không phải như vậy, đáng lẽ còn nên mua cho Hầu Tử một con chó già giống lão huynh nhà ngươi.”
Chu Nhất Mộc khẽ gật đầu.
“Thế là đủ rồi. Hàn Cốt Bạch Côn có thể gây tổn thương quái dị. Có nó bên người, Hầu Tử sẽ không dễ xảy ra chuyện.”
Chu gia đã nghĩ đủ mọi cách để Chu Phàm được theo Lỗ Khôi học võ từ sớm, lại còn tìm được một con chó già. Phía Trương Mộc Tượng cũng đã dốc cạn tâm sức.
“Chỉ mong là vậy.” Trương Mộc Tượng thở dài. “Có lúc ta thật thấy ông trời này bất công. Hầu Tử nhà ta với A Phàm nhà ngươi ngày thường nào có làm điều ác gì, vậy mà lại mang số đoản mệnh. Cả đời này... e rằng coi như đã định rồi.”
Chu Nhất Mộc vẫn giữ vẻ mặt trầm lặng. Ông nhìn màn sương mờ phía trước, chậm rãi nói:
“Ta từng nghe một người nói rằng... phúc họa nương nhau mà sinh. Sau này... rồi sẽ khá hơn thôi.”
Trong lúc trò chuyện, bọn họ cuối cùng cũng đến nơi.
Hiện ra trước mắt là một khoảng đất bằng rộng chừng hai mẫu. Bên cạnh có mấy gian nhà gỗ nhỏ.
Giữa bãi đất dựng sừng sững một đại cổ.
Không hề có giá đỡ, phần đáy của chiếc trống được cắm sâu xuống lòng đất, đứng thẳng như một ngọn bia đá. Chỉ riêng mặt trống màu vàng sáp đã cao đến một trượng!
Ánh mắt Chu Phàm lập tức bị chiếc đại cổ ấy hút chặt.
Hắn chưa từng thấy chiếc trống nào lớn đến vậy.
Viền trống đen nhánh, trên đó chi chít những đạo phù văn cổ xưa.
“Chiếc trống này...” Chu Phàm quay sang nhìn Chu Nhất Mộc.
Chu Nhất Mộc nghiêm giọng đáp:
“Đây là Vệ Cổ của Tam Khâu Thôn. Nó từ lâu đã hòa làm một thể với cả thôn, gánh vác trách nhiệm trấn thủ Tam Khâu. Đám quái dị không dám tùy tiện xông vào thôn, phần lớn đều là vì sự tồn tại của Vệ Cổ.”
Chu Phàm kinh ngạc.
“Chỉ dựa vào một chiếc trống này thôi sao?”
Đại cổ tuy vô cùng đồ sộ, số lượng phù văn cũng nhiều đến kinh người, nhưng ngoài những điểm ấy ra, hắn thực sự không nhìn ra điều gì đặc biệt.