Quỷ Thấy Ta Đều Phát Sầu

Chương 15

Chương 15
Buổi chiều, nhóm Cố Mông rời khỏi thôn Lê Gia. Lúc đi, cô treo ngược chiếc đèn lồng xách tay đêm qua lên ngay trước cổng thôn. Chiếc đèn màu trắng bệch rủ xuống những sợi tua rua dài, khẽ đung đưa theo gió.
"Cô treo đèn ở đây làm gì?" Diêm La hỏi.
Cố Mông giơ tay về phía hắn, đợi hắn bế mình lên rồi mới nhạt giọng nói: "Tôi chỉ muốn cô ta nhìn cho rõ, rốt cuộc cả cái thôn Lê Gia này sẽ diệt vong thế nào thôi."
Dân làng Lê Gia nhìn chằm chằm nhóm người ngoại lai bọn họ. Ánh mắt ấy tuyệt nhiên chẳng có lấy nửa phần thiện chí.
Đó là những ánh nhìn thèm khát nhưng lại lạnh lẽo vô hồn, tựa như đồ tể đang nhìn những con gia súc chờ lên thớt.
—— Bọn họ đã hoàn toàn tự biến mình thành quái vật.
Kẻ ngoại lệ duy nhất trong thôn là Lê Hạ. Trên người hắn cũng mang thứ âm khí lạnh lẽo của kẻ không thuộc về nhân gian, nhưng sâu trong đáy mắt hắn vẫn còn một đốm sáng.
"Cái này cho anh." Cố Mông chìa tay ra, để lộ một vật bên trong lòng bàn tay.
Lê Hạ cúi đầu nhìn, khẽ hỏi: "Chuông lục lạc?"
Cố Mông mỉm cười: "Dân làng của anh ấy mà, cho dù tôi không ra tay thì bọn họ cũng tự tìm đường chết thôi. Những người bị các người giết hại, xương cốt của họ đều bị mài ra làm khung đèn, treo lủng lẳng khắp nơi trong thôn."
Đôi mắt trong veo xảo quyệt của cô khóa chặt lấy hắn, thanh âm thì thầm như rót mật: "Nhưng hồn phách của họ cũng bị trói chặt trong những chiếc đèn lồng đó, mỗi ngày trôi qua đều phải nếm trải lại nỗi đau đớn tột cùng khi bị sát hại dưới tay các người. Sớm muộn gì cũng có ngày bọn họ thoát ra được để tìm các người đòi nợ máu."
Nói đến đây, Cố Mông không nhịn được mà bật cười khúc khích, đầy vẻ hứng thú: "Lũ ác quỷ đối đầu với đám người không ra người, quỷ không ra quỷ như các người... Tôi cũng tò mò không biết bên nào sẽ tàn bạo hơn đây."
Lê Hạ hít một hơi thật sâu, hỏi: "Vậy cái chuông này, cô đưa tôi có tác dụng gì?"
Cố Mông đáp: "Đây là Chiêu Hồn Linh, nó có thể thức tỉnh những oan hồn đang bị chôn vùi dưới mảnh đất này. Tôi giao nó cho anh là để anh tự lựa chọn, rốt cuộc có nên thả bọn họ ra hay không."
"... Tôi hiểu rồi." Sau một hồi im lặng kéo dài, Lê Hạ mới khàn giọng lên tiếng. Hắn nhìn nhóm người Cố Mông, cúi đầu: "Những chuyện mọi người phải gánh chịu ở thôn Lê Gia, tôi vô cùng xin lỗi."
"Xin lỗi thì có ích gì? Nếu thực sự thấy có lỗi, sao các người không chết quách đi cho rảnh?" Hứa Tâm Như gầm lên. Khuôn mặt cô gái trẻ tái mét, ánh mắt lộ rõ vẻ điên cuồng, kích động.
Diêm La liếc nhìn cô ta một cái, thầm nghĩ ba đứa nhóc này sau khi về thành phố chắc chắn phải đưa đi trị liệu tâm lý gấp, đứa nào đứa nấy thần kinh đều đã không bình thường nữa rồi.
Sau khi tiễn nhóm Cố Mông đi, Lê Hạ quay người trở lại thôn.
Nhìn thấy hắn đi về, sắc mặt đám dân làng lập tức thay đổi, nhìn hắn bằng nửa con mắt.
Có kẻ thậm chí còn nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, cố tình nói oang oang cho tất cả cùng nghe: "Có những kẻ đúng là đạo đức giả. Rõ ràng cũng một giuộc như nhau, thế mà lúc nào cũng làm như mình thanh cao, thánh khiết lắm, nhìn mà buồn nôn."
"Phải đấy, không biết lấy đâu ra cái thói thượng đẳng ấy nữa!"
Bên cạnh những lời mỉa mai châm chọc, cũng có người trước đây từng thân thiết với hắn đi đến khuyên nhủ: "Lê Hạ này, cuộc sống bây giờ của chúng ta không tốt sao? Cậu nhìn tôi xem, giờ tôi khỏe mạnh phi thường, chúng ta còn có thể giữ được dung mạo trẻ mãi không già này suốt đời. Cậu còn gì mà không hài lòng nữa?"
Không hài lòng chỗ nào ư? Hắn có chỗ nào để mà hài lòng chứ!
Lê Hạ muốn cười, hắn thực sự thấy nực cười. Hắn nhìn đối phương: "Lê Châu, cậu nói xem, nếu mẹ cậu dưới suối vàng nhìn thấy cậu cái dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ thế này, bà ấy có vui nổi không? Có nhắm mắt xuôi tay nổi không?"
Nụ cười trên mặt Lê Châu cứng đờ, một lúc lâu sau gã mới gằn giọng: "Chúng ta đã đi đến bước đường này rồi, không thể quay đầu được nữa. Lê Hạ, cậu nhận mệnh đi."
Lê Hạ: "..."
Hắn chỉ cười, khẽ lắc đầu.
Lê Châu nói tiếp: "Lê Ngọc nói rồi, chúng ta không thể cứ rú rú mãi trong thôn này được, phải ra ngoài kiếm thêm ít dầu thắp đèn..."
Đồng tử Lê Hạ co rụt lại. Hắn nhắm nghiền mắt, bàn tay siết chặt chiếc chuông đồng đến mức run rẩy.
Đêm xuống.
Lê Hạ hẹn Lê Ngọc ra ngoài. Hắn chỉ tay lên những chiếc đèn lồng đang treo l lửng giữa khoảng không, mỉm cười nói: "Thu Thu, em nhìn xem, đẹp không? Em còn nhớ không, hồi nhỏ em thích nhất là được anh dẫn đi xem hội đèn lồng."
Thôn Lê Gia treo rất nhiều loại đèn. Giữa các ngôi nhà và ngõ hẻm đều giăng dây kẽm, treo kín đèn lồng dọc lối đi. Trước đây cứ mỗi dịp lễ tết, đèn trong thôn sẽ được thắp sáng trưng.
Chỉ là, đã gần một trăm năm trôi qua, những chiếc đèn này chưa từng được thắp lại.
Nhưng đêm nay, chúng lại một lần nữa bùng cháy. Mỗi năm Lê Hạ đều âm thầm thay mới đèn lồng, nên chúng vẫn còn rất tốt. Ánh lửa bùng lên, soi rực cả một góc trời, dường như muốn xua tan bóng tối bủa vây thôn Lê Gia suốt trăm năm qua.
Lê Ngọc chớp mắt, một thoáng ngơ ngẩn hiện lên trong ánh mắt cô ta, dường như cũng bị kéo về ký ức tươi đẹp thuở xa xưa.
Thế nhưng, đám dân làng thức giấc lại không hề có cảm giác hoài niệm ấy.
"Cái gì thế này? Sao đèn lồng lại sáng hết lên thế?"
"Phiền chết đi được, tôi ghét nhất là thứ ánh sáng này, nhức cả mắt. Đi dập hết cho tôi!"
"Là Lê Hạ làm đấy! Ban ngày tôi thấy hắn lủi thủi dựng giá treo rồi thắp hết đống đèn này lên."
Bọn họ đã sớm quên đi quá khứ, quên mất những ngày tháng vui vẻ dưới biển đèn năm xưa. Đối với lũ quái vật sợ ánh sáng này, ánh lửa lúc này chỉ mang lại sự khó chịu.
Gió lạnh thổi qua, tiếng chuông thanh mảnh đột nhiên vang vọng.
Có người ngơ ngác hỏi: "Tiếng chuông ở đâu thế?"
Kẻ bên cạnh làu bàu: "Chuông gì chứ? Chắc ngươi nghe nhầm rồi. Phiền thật đấy, Lê Hạ thắp nhiều đèn thế này làm gì không biết? Hắn thừa biết chúng ta sợ ánh sáng mà."
"Nếu không phải vì có Lê Thu luôn bảo kê cho hắn, chúng ta đã xé xác hắn từ lâu rồi."
"Suỵt, Lê Thu cái gì, giờ phải gọi là Lê Ngọc!"
Đám dân làng còn đang lầm bầm chửi rủa, thì đột nhiên, từng người một đổ rầm xuống đất như ngả rạ.
"Chuyện... chuyện gì thế này? Sao đầu óc tôi quay cuồng thế này? Này, sao mọi người lăn ra ngất hết thế?"
Kẻ đó còn chưa dứt câu thì mắt đã trợn ngược, đổ sụp xuống đất y hệt những người khác.
Những chiếc đèn lồng vẫn lặng lẽ cháy, nhuộm đỏ cả khoảng sân như ban ngày. Giữa không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ còn tiếng chuông đồng lanh lảnh ngân vang theo gió.
Keng... Keng...
Những oan hồn đang bị giam cầm trong cơn ác mộng và đau đớn vô tận chợt nghe thấy tiếng chuông này. Bọn họ kinh hoàng phát hiện ra, phong ấn trói buộc bấy lâu nay đã lỏng ra, bọn họ có thể cử động được rồi!
Có thể cử động rồi! Bọn họ tự do rồi!
Vô số ác quỷ phẫn nộ điên cuồng lao ra từ những chiếc đèn lồng, đập vào mắt bọn họ là cảnh tượng đám dân làng Lê Gia đang nằm la liệt, bất tỉnh nhân sự trên mặt đất.
Lũ oan hồn: "!!!"
Ký ức kinh hoàng về cái chết thảm khốc năm xưa ùa về, đôi mắt của những con quỷ đỏ ngầu lên vì oán hận, chúng lao thẳng vào đám người đang hôn mê kia.
Ngay sau đó, những tiếng gào rú thảm thiết xé rách màn đêm tĩnh mịch của thôn Lê Gia.
Dân làng tuy đã biến dị, linh hồn dơ bẩn gớm ghiếc, nhưng bọn họ vẫn có hồn phách. Cảm giác bị hàng vạn ác quỷ xé xác, cắn nuốt linh hồn sống sinh động đến mức khiến người ta muốn chết đi sống lại.
Lê Hạ quay đầu nhìn Lê Ngọc đang mềm nhũn ngã quỵ dưới đất, khẽ nói: "Thu Thu, em nói xem, ngày xưa chúng ta tốt đẹp biết bao nhiêu."
"Anh... anh đã làm gì?" Lê Ngọc muốn chống tay gượng dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn không chút sức lực, đầu óc quay cuồng dữ dội.
"Là Thực Hồn Tán. Em còn nhớ gã đạo sĩ từng đến thôn chúng ta không? Thứ này là gã để lại." Lê Hạ bước tới, dịu dàng ôm cô ta vào lòng: "Thu Thu, đừng sợ. Nơi tội ác đầy rẫy này đáng lẽ phải biến mất từ lâu rồi. Em đi trước đi, anh sẽ xuống bầu bạn với em ngay thôi."
Lê Ngọc trợn tròn mắt nhìn hắn, thều thào: "Anh trai... anh sẽ không nỡ giết em đâu... Ưm!"
Lời còn chưa dứt, lồng ngực cô ta chợt nhói lên đau đớn, kéo theo đó là tiếng nứt vỡ giòn giã của một thứ gì đó sâu trong cơ thể.
"Anh nỡ chứ." Lê Hạ cười, nhưng nụ cười của hắn còn méo mó và đau khổ hơn cả khóc. Hắn ôm chặt lấy cô ta: "Cố cô nương nói rồi, muốn giết chúng ta, chỉ cần bóp nát Hồn Châu trong người là được."
Hắn thì thầm bên tai cô ta: "Anh đã luôn do dự. Em nói đúng, anh không nỡ. Nhưng sai lầm thì phải sửa. Mọi người nói không sai, anh và bọn họ suy cho cùng cũng chẳng có gì khác biệt."
Chẳng qua là hắn ngụy trang khéo hơn mà thôi!
Lê Ngọc siết chặt lấy vạt áo hắn, một lúc lâu sau, cô ta khẽ nhe răng cười một cái, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Gương mặt cô ta vốn xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng, khi nhắm mắt xuôi tay trông thanh thuần như một thiên sứ không vướng bụi trần.
Nhưng Lê Hạ lại thích dáng vẻ xấu xí trước đây của cô ta hơn. Lúc đó, Thu Thu của hắn tuy xấu xí, nhưng mọi thứ đều chân thật và tốt đẹp biết bao.
Vừa bước ra khỏi khu rừng ăn thịt người, nhóm Cố Mông quay đầu lại liền nhìn thấy nửa bầu trời phía sau đã bị nhuộm đỏ rực. Phía bên kia cánh rừng, lửa cháy ngút trời.
"Hỏa hoạn rồi sao?" Diệp Cảnh hỏi.
Cố Mông nheo mắt nhìn những tàn tro đen kịt bị gió cuốn bay lên trời, thản nhiên nói: "Từ nay về sau, trên đời này sẽ không còn nơi nào gọi là thôn Lê Gia nữa."
Nghe vậy, những người còn lại đều chấn động, không kìm được mà ngoái đầu nhìn về hướng ngọn lửa đang thiêu rụi mọi tội ác kia.
Tất cả... thực sự đã kết thúc rồi sao?

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất