Chương 34:
Xe ngựa đã đến thủ đô mà không gặp sự cố gì.
Anh và chị trở về ký túc xá của học viện, còn Claude cùng cha mẹ vào khách sạn, cử một kỵ sĩ hộ vệ làm sứ giả đến hoàng cung và chờ được triệu kiến.
Claude cất các tài liệu học tập do các chị chuẩn bị vào hộp vật phẩm và học bài.
Cậu đang học về ma pháp trận.
Vì đây là thứ không tồn tại trong thời game nên là một trong những môn cậu đặc biệt chú trọng.
Ma pháp trận được khắc vào các ma cụ để ngay cả người không dùng được ma pháp cũng có thể phát huy hiệu quả bằng cách truyền ma lực, được sử dụng rộng rãi trong đời sống, hoặc dùng để khắc sẵn những ma pháp vốn không thể sử dụng, chuẩn bị chất xúc tác để hỗ trợ phát động ma pháp quy mô lớn, có rất nhiều loại.
Hiện tại, cậu đang phân giải ma pháp trận phức tạp do chị vẽ để phân tích từng hiệu quả một.
“Ma pháp trận ở đây tác động vào chỗ này để tăng cường đầu ra và hỗ trợ, còn chỗ này là…”
Không chỉ phân giải, sau khi hiểu ý nghĩa thì cậu tự thử vẽ lại.
“Chỗ này làm thế này. Nhưng chỗ này dùng cái này sẽ đơn giản hơn. Rồi phần dư ra ở đây thì thêm cái này vào…”
Cậu đang âm thầm cải tiến ma pháp trận, nhưng đây là nội dung thuộc cấp cao đẳng.
“Xong rồi, nhưng đúng là không thể thử hiệu quả trong phòng trọ được.”
Nhìn ra cửa sổ, ánh hoàng hôn đang chiếu vào.
Cậu rời phòng và đi đến phòng cha mẹ đang ở.
Trước cửa có kỵ sĩ hộ vệ đứng, xác nhận rồi cậu bước vào thì thấy cha mẹ đang thư giãn uống trà.
“Claude, con đến rồi à. Ở trong phòng làm gì vậy?”
“Con đang học về ma pháp trận.”
Mẹ im lặng rót trà và mời cậu ngồi nên cậu ngồi xuống.
“Chăm chỉ học tập là tốt. Về việc yết kiến, sáng mai xe ngựa từ hoàng cung sẽ đến đón, chúng ta sẽ đi đến hoàng cung bằng xe đó.”
“Con hiểu rồi, nhưng sau khi ăn tối thì phải ngủ sớm. Nếu con mắc sai lầm thì sẽ làm tổn hại thể diện của cha con đấy.”
“Vâng, thưa mẹ.”
Khi bữa tối đã sẵn sàng, một kỵ sĩ hộ vệ đến gọi, cậu gặp lại Netzal rồi cùng đi đến phòng ăn.
Thực đơn có nhiều món nêm rất đậm với đầy gia vị nên không hợp khẩu vị.
“Có vẻ con ăn không được nhiều, không hợp khẩu vị sao?”
“Vâng. Con chưa quen với kiểu ăn như thế này.”
“Sau này cơ hội ăn kiểu này sẽ nhiều hơn nên phải dần quen thôi.”
“Không phải do sức khỏe thì tốt rồi. Ta sẽ nhờ người của khách sạn đổi bữa sáng.”
Ngày mai cuối cùng cũng là buổi yết kiến nên cậu nhanh chóng nằm lên giường và chìm vào giấc ngủ.