Chương 342: Thăng đường! Uy vũ
Cổ nhân từng nói một câu: Bất tri ngã giả vị ngã hà cầu, tri ngã giả vị ngã tâm ưu (Người thấu hiểu tâm tình ta, nói rằng ta phiền muộn. Người không thấu tâm tình ta, nói ta còn mong cầu điều chi?). Sự việc thường không tốt đẹp giống như người bên ngoài tưởng tượng. Ấm hay lạnh chỉ có mình và người bên cạnh mình biết.
Cho nên, sự đau khổ của Tần Lôi cũng chỉ có hắn và Hắc Y Vệ bên cạnh mình biết. Nội tâm thật sự rối rắm. Ban đầu từ chối ngồi xe chuyển sang cưỡi ngựa, hắn không nghĩ sự việc lại sẽ như thế này. Không nghĩ tới rau dưa và trái cây từ bốn phía bay tới chỗ mình. Cho dù có Hắc Y Vệ dùng cơ thể chặn lại, vẫn có không ít thứ nện vào người hắn.
Được rồi, hắn thừa nhận không có rau dưa. Nhưng cho dù không có rau dưa, mấy thứ cam quýt táo lê gì đó nện vào người cũng đau lắm chứ. Đau nhưng phải làm ra vẻ hạnh phúc, ngươi nói có khó chịu không?
Thật vất vả lắm mới rời khỏi được con đường lớn. Nhờ thế mà rau dưa, trái cây gì đó mới dần dần biến mất. Hắn hơi hơi hoạt động cánh tay và đầu, chợt thấy dân chúng hai bên đồng loạt quỳ xuống. Liếc mắt một cái liền nhìn thấy một biển gáy ngườui đông nghìn nghịt chẳng thấy bến. Tiếng huyên náo hai bên đường cũng biến mất chẳng thấy tăm hơi.
Tần Lôi hơi cảm thấy kinh ngạc, liền chắp tay nói:
Truyện "Quyền Bính Chương 342: Thăng đường! Uy vũ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này