Mưa đêm.
Trong một rừng cây nhỏ vùng ngoại ô, mưa to như nuốt chửng trời đất.
"Cậu lái xe không thấy đường sao? Hả?"
"Tôi thấy, không phải không chú ý sao."
"Tối như vậy rồi, cậu thật là được đấy!"
"Ngài đừng vội, để tôi thử lại, thử lại."
"... Được chưa? Thế nào rồi?"
"Không được, cái kia, bình điện hình như cũng có vấn đề."
Đổng Học Bân cũng có chút phiền muộn, lúc mua xe thì nhân viên tiêu thụ nói xe này cực kì tốt, cái gì mà không chết máy giữa đường, có hệ thống và linh kiện công nghệ cao, hình như không phải mua Cayenne, mà là mua
xe tăng, nhưng bây giờ thì sao? Đổng Học Bân rốt cuộc đã nhìn ra, có bao nhiêu lợi hại, cái này cũng là một chiếc xe, đến lúc hư thì cũng sẽ hư
thôi, có trang bị nhiều cũng vô dụng, huống hồ Đổng Học Bân gần đây bận
quá, cũng không thời gian đem xe đi bảo dưỡng một chút, đùng một cái lúc này mới xảy ra vấn đề, cũng là do hắn.
Gọi điện thoại gọi người tới!
Đổng Học Bân lấy điện thoại ra gọi cho một dãy số, thế nhưng sau hai tiếng, điện thoại cũng không gọi được.
Vừa nhìn tín hiệu, có một vạch, nhưng gọi không được.
"Điện thoại di động của ngài có tín hiệu không?" Đổng Học Bân hỏi.
Cảnh Nguyệt Hoa cũng lấy điện thoại ra gọi cho cảnh sát giao thông, đợi vài giây "... Không thông!"
Đổng Học Bân biết lái xe, còn sửa xe thì là dốt đặc cán mai, thấy rõ
như vậy, thẳng thắn quay đầu lại nói: "Nguyệt Hoa khu trưởng, ngài tới
lái xe, tôi đi ra phía sau đẩy."
Cảnh Nguyệt Hoa mặt bình tĩnh nhìn hắn, khom lưng chen lên.
Đổng Học Bân nhường cho cô ấy chỗ ngồi, mở cửa xe nhìn mưa xối xả bên ngoài, cắn răng che đầu, lập tức vọt xuống phía dưới.
Trong nháy mắt, quần áo của Đổng Học Bân liền ướt đẫm.
Đổng Học Bân lúc này cũng không quan tâm cái khác, dẫm lên bùn đất