Buổi tối.
Hơn mười giờ, gió đêm mang theo tiếng kêu của dế nhẹ nhàng phất qua.
Trong ký túc xá, Đổng Học Bân từ vũ hội trở về thì đứng ở trong phòng
khách bắt đầu dọn quần áo, đây là của Nguyệt Hoa khu trưởng buổi sáng
ngày đó cho mình mượn mặc, còn chưa kịp trả lại cho cô ấy, dù sao mưa to lâu như vậy, sau khi giặt xong trên quần áo tất cả đều là nếp nhăn,
thật sự không có cách nào trả lại, Đổng Học Bân đem quần trải ra
trên bàn, lấy bàn ủi, bắt đầu làm việc.
Một chút...
Hai chút...
Qua một hồi, nếp nhăn dần dần thẳng lại.
Đổng Học Bân thoả mãn gật đầu, bắt đầu trải áo sơmi của Cảnh Nguyệt Hoa lên.
Không bao lâu, bên ngoài hàng hiên bỗng nhiên vang lên động tĩnh mở cửa đóng cửa, âm thanh rất lớn, theo cánh cửa chen vào nhà Đổng Học Bân.
Nguyệt Hoa khu trưởng đã trở về?
Đổng Học Bân không biết cô ấy từ buổi khiêu vũ đi ra lại đi làm chuyện gì, nhìn đồng hồ, cũng không phải trễ, lập tức đem quần áo chỉnh
tề gấp lại, bỏ vào một cái túi, cuối cùng ôm trong lòng, đi đến cái gương chỉnh sửa tóc, suy nghĩ một chút, lại nghĩ có chút không thích