Buổi tối bảy giờ rưỡi!
Sinh mạng của Tiền Lệ Hoa còn chưa chưa đến bốn mươi phút!
Trong phòng khách, Đổng Học Bân cầm điện thoại gọi cho Liễu
Thành Long, nói cái gì thì hắn cũng phải cứu được mẹ của chị Ngu.
"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được..."
"Sorry, the number..."
Điện thoại không gọi được, điện thoại của Liễu Thành Long hết pin!
Vậy làm sao bây giờ? Làm sao thông bao bây giờ? Hơn nữa cho dù
gọi điện thoại được, thì nói cái gì bây giờ? Bảo Tiền Lệ Hoa
lập tức rời khỏi quán? Nói một lát có tai nạn xe? Người ta
dựa vào cái gì mà tin mình? Lỡ như người ta nói có lệ ngoài
miệng, nhưng vẫn còn đang ở trong quán thì sao?
Đừng nóng vội! Ngàn vạn lần đừng nóng vội!
Còn thời gian! Còn kịp!
Đổng Học Bân liên tục nhìn đồng hồ, rốt cục chụp lấy chìa khóa, mở cửa lao xuống lầu.
Trên đường xuống lầu, Đổng Học Bân lập tức gọi điện thoại cho Ngu Mỹ Hà.
"A lô, chú ơi" Là Ngu Thiến Thiến tiếp máy.
Đổng Học Bân vội nói: "Mẹ của con đâu?"
"Mẹ trong nhà xí"
"Mau lên, đưa điện thoại cho mẹ, để mẹ con nghe"
"Dạ! Con đi gọi mẹ!" Bên kia điện thoại vang lên tiếng bước chân