Buổi sáng, nhiều mây.
Văn phòng đường phố Quang Minh vừa bắt đầu làm việc, tất cả ngọn nguồn
những lời Chủ nhiệm Đổng phát ngôn vào giờ tăng ca ngày hôm qua, đều
được mọi người tương truyền.
“Lão Lương, nghe nói gì chưa?”
“Đại khái nghe qua một chút, biển quảng cáo có chuyện gì vậy?”
“Ha ha, lúc trước ông không phát hiện ra thái độ của ông chủ công ty rượu kia, căn bản không để chúng ta vào mắt”.
“Trong khu đều đẩy chúng ta vào lãnh cung, có ai để văn phòng đường phố
của chúng ta vào mắt đâu chứ? Đúng rồi, sau đó thì sao chứ?”
“Sau đó? Dưới nhà tôi có một biển quảng cáo của công ty rượu bảo vệ sức
khỏe, hôm qua tan tầm đi ngang qua, tháy đang tháo dỡ rồi”.
“Hả? Sao đột nhiên lại dỡ xuống vậy? Chính Tống Thanh Minh tìm người tháo sao? Hắn có ý đồ gì?”
“Hắn không có ý đồ gì hết, có chăng là Chủ nhiệm Đổng không biết dùng
chiêu gì, đã thu phục được Tống Thanh Minh, hắn không dỡ cũng phải dỡ