Chương 1
“Cô Tô, tổng giám đốc Cố nói anh ấy có chuyện quan trọng cần công bố, xin cô chờ thêm một lát.”
Giọng nói của người dẫn chương trình vang lên qua micro, mang theo chút run rẩy khó nhận ra.
Tô Vãn Tình đứng giữa sân khấu lễ cưới. Chiếc váy cưới trắng tinh xòe dài phía sau như một đóa hồng trắng đang nở rộ. Bàn tay cầm bó hoa của cô vô thức siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.
Đây đã là lần trì hoãn thứ ba.
Theo đúng trình tự, lúc này chú rể phải xuất hiện.
Thế nhưng bóng dáng của Cố Minh Triết vẫn chậm chạp không thấy đâu.
Khách mời phía dưới bắt đầu xì xào bàn tán.
“Có chuyện gì vậy? Mấy giờ rồi mà?”
“Không phải xảy ra chuyện gì chứ?”
“Tôi nghe nói gần đây tập đoàn Cố Thị đang gặp vấn đề về dòng tiền...”
Tô Vãn Tình hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh.
Cô tự nhủ, chắc chắn Cố Minh Triết chỉ vì có việc quan trọng nên mới bị chậm trễ. Hai người đã yêu nhau ba năm, ngày mai còn định cùng nhau sang Maldives hưởng tuần trăng mật.
Anh sẽ không bỏ rơi cô vào lúc này.
“Chị Vãn Tình, chị không sao chứ?”
Phù dâu Lâm Tuyết Nhu bước tới, dịu dàng nắm lấy tay cô.
“Anh Minh Triết chắc chỉ bị kẹt xe thôi, chị đừng lo.”
Tô Vãn Tình cảm kích nhìn cô ấy.
“Cảm ơn em, Tuyết Nhu.”
Lâm Tuyết Nhu là người bạn thân nhất của cô. Hai người quen nhau từ thời đại học, gần như chưa từng rời xa nhau. Lần này, chính Lâm Tuyết Nhu chủ động xin làm phù dâu, nói rằng muốn cùng cô bước qua khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời.
Đúng lúc ấy, cánh cửa lớn của sảnh tiệc chậm rãi mở ra.
Cố Minh Triết cuối cùng cũng xuất hiện.
Nhưng bên cạnh anh không có dàn phù rể, cũng chẳng có hoa tươi.
Chỉ có một mình anh.
Gương mặt anh u ám, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Tô Vãn Tình.
Trái tim cô chợt trĩu xuống.
Có gì đó... không đúng.
Cố Minh Triết từng bước đi lên sân khấu, nhận lấy chiếc micro từ tay MC. Ánh mắt anh lướt qua toàn bộ khán phòng, cuối cùng dừng lại trên gương mặt cô.
“Vãn Tình.”
Giọng anh khàn đặc.
“Xin lỗi em.”
Đồng tử Tô Vãn Tình co rút.
“Minh Triết... anh đang nói gì vậy?”
Cố Minh Triết hít sâu một hơi, như thể đã hạ quyết tâm.
“Đám cưới hôm nay... không thể tiếp tục.”
Ầm!
Cả sảnh tiệc như vừa nổ tung.
Tiếng xôn xao lập tức dậy sóng.
Tô Vãn Tình chỉ cảm thấy máu trong người đông cứng lại.
Cô không dám tin nhìn Cố Minh Triết, hy vọng tất cả chỉ là một trò đùa.
“Anh... anh vừa nói gì?”
“Tôi nói...”
Cố Minh Triết nâng cao giọng để tất cả mọi người đều nghe rõ.
“Tôi hủy hôn lễ.”
Hai chân Tô Vãn Tình mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ.
Cô ôm chặt bó hoa cưới, móng tay gần như cắm sâu vào cành hoa.
“Tại sao?”
Giọng cô run rẩy.
Cố Minh Triết tránh ánh mắt cô.
“Nhà họ Tô đã phá sản. Còn Tô Thị bây giờ chẳng còn chút giá trị nào đối với tôi. Cuộc hôn nhân thương mại này... tiếp tục cũng không còn ý nghĩa.”
Ra là vậy.
Tô Vãn Tình cảm thấy trái tim mình bị xé thành từng mảnh.
Tập đoàn Tô Thị quả thực đang lâm vào khủng hoảng.
Cha cô, Tô Kiến Quốc, đã bị mẹ kế Vương Nhã Phân gạt khỏi quyền lực, chuỗi vốn của công ty đứt gãy, chỉ còn cách bờ vực phá sản một bước.
Nhưng Cố Minh Triết từng nói...
Anh sẽ giúp cô.
Sẽ cùng cô vượt qua khó khăn.
“Vậy nên...”
Giọng Tô Vãn Tình lạnh như băng.
“Ba năm qua, thứ anh yêu không phải là tôi... mà là tài nguyên của nhà họ Tô?”
Cố Minh Triết im lặng.
Sự im lặng ấy...
Chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Đột nhiên, Tô Vãn Tình bật cười.
Nhưng nước mắt lại không thể kìm được mà rơi xuống.
“Cố Minh Triết... anh đúng là một diễn viên xuất sắc.”
“Vãn Tình, anh...”
Cố Minh Triết vừa định nói thì bị một giọng nữ dịu dàng cắt ngang.
“Anh Minh Triết, nếu mọi chuyện đã nói rõ rồi thì đừng dây dưa nữa.”
Lâm Tuyết Nhu từ hàng ghế khách mời bước ra, thân mật khoác lấy cánh tay Cố Minh Triết.
Trên gương mặt cô ta là nụ cười của kẻ chiến thắng.
Đâu còn vẻ dịu dàng và quan tâm như vừa rồi?
Tô Vãn Tình như bị sét đánh ngang tai.
“Tuyết Nhu? Em... hai người...”
“Vãn Tình, xin lỗi chị.”
Lâm Tuyết Nhu giả vờ áy náy.
“Nhưng chuyện tình cảm đâu ai kiểm soát được. Em và anh Minh Triết thật lòng yêu nhau, mong chị tác thành cho bọn em.”
Thật lòng yêu nhau?
Tô Vãn Tình chợt nhớ.
Ba tháng trước, Lâm Tuyết Nhu từng say rượu, ôm cô khóc nức nở, nói rằng mình đã yêu một người không nên yêu.
Khi ấy, chính cô còn an ủi bạn.
Cô nói tình yêu chân chính không có tội, bảo cô ấy hãy dũng cảm theo đuổi hạnh phúc.
Hóa ra...
Người “không nên yêu” ấy...
Chính là vị hôn phu của cô.
Cố Minh Triết.
Hóa ra...
Người bạn thân nhất của cô đã phản bội cô từ lâu.
“Ha... ha ha ha...”
Tô Vãn Tình bỗng cười lớn, cười đến mức nước mắt giàn giụa.
“Được... quá được.”
“Một người là vị hôn phu đã yêu tôi suốt ba năm.”
“Một người là bạn thân nhất của tôi.”
“Hai người liên thủ chuẩn bị cho tôi một món quà lớn như thế...”
“Tôi thật sự cảm động.”
Tiếng cười của cô chất chứa tuyệt vọng và mỉa mai.
Trong hàng ghế khách mời, có người lấy điện thoại chụp ảnh, có người chỉ trỏ bàn tán, cũng có người lộ vẻ thương hại.
Tô Vãn Tình biết.
Kể từ hôm nay, cô sẽ trở thành trò cười của cả thành phố.
Cái danh "cô dâu bị hủy hôn" sẽ đeo bám cô cả đời.
“Tô Vãn Tình.”
Cố Minh Triết cau mày.
“Đừng làm ầm lên nữa. Chia tay trong hòa bình đi. Sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn.”
Làm bạn?
Nhìn đôi cẩu nam nữ trước mặt, Tô Vãn Tình chỉ thấy buồn nôn đến cực điểm.
“Cố Minh Triết.”
“Lâm Tuyết Nhu.”
Cô gằn từng chữ.
“Rồi sẽ có ngày... hai người phải hối hận.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Đuôi váy cưới quét dài trên nền đất, để lại một vệt trắng như vết thương không bao giờ lành.
“Vãn Tình!”
Lâm Tuyết Nhu gọi với theo.
“Đừng kích động! Mọi chuyện không như chị nghĩ đâu...”
Tô Vãn Tình không hề ngoảnh đầu.
Cô lao khỏi sảnh tiệc, chạy vào thang máy, nhấn nút xuống tầng hầm.
Trong bãi đỗ xe ngầm, chiếc xe thể thao của cô vẫn nằm lặng lẽ ở đó.
Đó là di vật duy nhất mẹ để lại.
Cũng là thứ cô trân quý nhất.
Tô Vãn Tình ngồi vào ghế lái, hai tay siết chặt vô lăng.
Đến lúc này, nước mắt mới hoàn toàn vỡ òa.
Tại sao?
Tại sao tất cả mọi người đều phản bội cô?
Mẹ mất sớm.
Cha tái hôn.
Mẹ kế độc ác.
Bạn thân cướp vị hôn phu.
Vị hôn phu thì hủy hôn ngay trong lễ cưới.
Rốt cuộc...
Cô đã làm sai điều gì?
Đúng lúc ấy, một giọng nói máy móc lạnh lùng bất chợt vang lên trong đầu cô.
【Phát hiện cảm xúc của ký chủ dao động dữ dội, đạt điều kiện kích hoạt.】
【Hệ thống Tài Sản Nghìn Tỷ đang khởi động...】
【10%... 50%... 100%...】
【Kích hoạt thành công!】
【Đã phát thưởng tân thủ: 1 tỷ nhân dân tệ tiền mặt. Vui lòng kiểm tra.】
Tô Vãn Tình sững sờ.
Hệ thống?
Hệ thống gì?
Theo bản năng, cô nhìn xuống cổ tay trái.
Vết bớt màu đỏ đã theo cô từ khi sinh ra lúc này đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Điện thoại bỗng rung lên.
Là tin nhắn từ ngân hàng.
【Ngân hàng Công Thương Trung Quốc】Kính báo: Thẻ tiết kiệm số đuôi 8888 của quý khách lúc 11:28 ngày 07/04 đã nhận được khoản tiền 1.000.000.000,00 NDT. Số dư hiện tại: 1.000.000.000,00 NDT.
Đôi mắt Tô Vãn Tình mở to.
Một tỷ?
Cô lập tức véo mạnh vào cánh tay mình.
Rất đau.
Không phải mơ.
Hệ thống mang tên "Tài Sản Nghìn Tỷ" kia...
Là thật!
Tô Vãn Tình ngồi lặng trong xe, nhìn chằm chằm vào tin nhắn ngân hàng hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Rất lâu sau, cô mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía sảnh tiệc.
Cố Minh Triết.
Lâm Tuyết Nhu.
Các người nghĩ Tô Vãn Tình tôi là người phụ nữ bị vứt bỏ sao?
Sai rồi.
Kể từ hôm nay...
Tôi sẽ khiến tất cả các người hiểu thế nào là cao không với tới!
Tô Vãn Tình lau khô nước mắt, khởi động xe.
Tiếng động cơ gầm vang.
Ánh mắt cô dần trở nên lạnh lẽo, kiên định.
Trò chơi...
Bắt đầu.