Chương 3: Quay Lại Thu Mua Công Ty Của Vị Hôn Phu Cũ
Hai giờ chiều, Tô Vãn Tình đúng giờ xuất hiện trước tòa nhà tập đoàn Lý thị.
Hôm nay, cô khoác lên mình một bộ vest công sở màu đen, phối cùng đôi giày cao gót đỏ, khí chất mạnh mẽ hoàn toàn bộc lộ. Trên gương mặt là lớp trang điểm tinh tế, che đi dấu vết từng khóc lóc vào đêm qua.
Người phụ nữ trong gương lúc này nào còn dáng vẻ chật vật vì bị hủy hôn?
Rõ ràng cô chính là nữ vương đang nắm quyền kiểm soát toàn bộ cục diện.
"Tô tiểu thư, cô đến rồi!" Lý Kiến Quốc đã đứng chờ sẵn ở cửa. Vừa nhìn thấy cô, ông lập tức nhiệt tình bước tới nghênh đón: "Mời vào."
Tô Vãn Tình khẽ gật đầu, đi theo ông vào phòng họp.
Trong phòng họp đã có vài người ngồi sẵn, tất cả đều là các quản lý cấp cao của tập đoàn Lý thị. Nhìn thấy Tô Vãn Tình bước vào, họ lần lượt đứng dậy chào hỏi.
"Tô tiểu thư, mời ngồi." Lý Kiến Quốc tự tay rót trà cho cô, sau đó hỏi: "Không biết Tô tiểu thư muốn hợp tác thế nào?"
Tô Vãn Tình nâng tách trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rồi mới chậm rãi lên tiếng:
"Tôi nghe nói Lý thị đang phát triển một dự án mới, cần khoản vốn đầu tư 5 tỷ."
Ánh mắt Lý Kiến Quốc lập tức sáng lên.
"Tô tiểu thư quả nhiên có nguồn tin nhanh nhạy. Đúng vậy, chúng tôi đang phát triển một dự án bất động sản thương mại, dự kiến tổng vốn đầu tư là 20 tỷ. Hiện tại đã huy động được 15 tỷ, vẫn còn thiếu 5 tỷ."
"Tôi đầu tư."
Tô Vãn Tình đặt tách trà xuống, giọng nói dứt khoát.
"5 tỷ, tôi muốn 25% cổ phần."
Lý Kiến Quốc sững sờ.
25% cổ phần đổi lấy khoản đầu tư 5 tỷ, điều đó đồng nghĩa với việc giá trị định giá của Lý thị là 20 tỷ.
Mức giá này... vô cùng hợp lý, thậm chí có thể nói là khá có lợi cho Lý thị.
"Tô tiểu thư..." Lý Kiến Quốc cẩn thận nói: "Cô cũng biết, giá trị thị trường hiện tại của Lý thị chỉ khoảng 18 tỷ. Mức định giá này của cô..."
"Lý tổng."
Tô Vãn Tình trực tiếp ngắt lời ông.
"Tôi đầu tư vào tương lai, không phải hiện tại. Nếu dự án này thành công, giá trị thị trường của Lý thị ít nhất sẽ tăng gấp đôi. Tôi chỉ lấy 25% cổ phần, đã là một mức giá rất công bằng rồi."
Lý Kiến Quốc im lặng một lúc.
Sau đó, ông bất ngờ bật cười.
"Tô tiểu thư thật sảng khoái! Vậy quyết định như thế đi!"
Ông lập tức bảo người chuẩn bị hợp đồng.
Tô Vãn Tình nhìn qua các điều khoản trong hợp đồng, nhanh chóng đọc một lượt. Nội dung rất tiêu chuẩn, không có bất kỳ cạm bẫy nào.
Cô cầm bút lên, không chút do dự ký tên mình xuống.
"Tô tiểu thư." Lý Kiến Quốc tò mò hỏi: "Tôi mạo muội hỏi một câu, khoản vốn 10 tỷ này của cô... rốt cuộc đến từ đâu vậy?"
Tô Vãn Tình ngẩng đầu nhìn ông.
"Lý tổng muốn biết sao?"
"Nếu cô thấy tiện thì..."
"Không có gì bất tiện cả."
Tô Vãn Tình khẽ mỉm cười.
"Tôi thức tỉnh một hệ thống. Chỉ cần khiến những kẻ coi thường tôi phải mất mặt, tôi có thể mở khóa tài sản."
Lý Kiến Quốc: "???"
Ông nghi ngờ bản thân nghe nhầm.
Hệ thống?
Khiến người khác mất mặt?
Đây là thuật ngữ kinh doanh mới nào sao?
"Tô tiểu thư... cô đúng là biết nói đùa."
Lý Kiến Quốc cười gượng gạo.
Tô Vãn Tình cũng không giải thích thêm.
Những chuyện siêu nhiên như vậy, dù có nói ra cũng chẳng ai tin.
Dù sao tiền là thật, như vậy là đủ rồi.
Sau khi ký xong hợp đồng, Tô Vãn Tình đứng dậy rời đi.
"Tô tiểu thư, hợp tác vui vẻ!"
Lý Kiến Quốc đích thân tiễn cô đến cửa thang máy.
"Sau này nếu có chuyện gì cần, cứ việc lên tiếng."
"Lý tổng khách sáo rồi."
Tô Vãn Tình bước vào thang máy, sau đó như nhớ ra điều gì, cô quay đầu nói:
"Đúng rồi, Lý tổng, tôi có một tin tức muốn nói cho ông biết."
"Cô cứ nói."
"Tập đoàn Cố thị đang gặp vấn đề về dòng vốn."
Giọng Tô Vãn Tình bình thản.
"Nhiều nhất cũng không thể chống đỡ quá ba tháng."
"Nếu Lý tổng đang hợp tác với Cố thị, tốt nhất nên rút lui sớm."
Sắc mặt Lý Kiến Quốc lập tức thay đổi.
"Tô tiểu thư, tin tức này... có đáng tin không?"
"Tin hay không tùy ông."
Tô Vãn Tình khẽ cười.
"Coi như vì lần hợp tác vui vẻ này, tôi chỉ nhắc nhở ông một câu thôi."
Cửa thang máy từ từ khép lại.
Chiếc thang máy chậm rãi đi xuống, còn Lý Kiến Quốc vẫn đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt liên tục thay đổi.
Lời nói của Tô Vãn Tình khiến ông nhớ tới một số tin đồn gần đây.
Tập đoàn Cố thị quả thật có gì đó không ổn.
Mấy nhà cung cấp đều đang truyền tai nhau rằng Cố thị đã nợ tiền hàng trong thời gian dài, thậm chí còn bị kiện ra tòa.
Chẳng lẽ Cố thị thật sự sắp sụp đổ?
Nếu đúng là như vậy...
Việc Tô Vãn Tình lựa chọn đầu tư vào Lý thị ngay lúc này chẳng phải là...
Lý Kiến Quốc đột nhiên nhận ra.
Có lẽ ông đã vô tình ôm được một cái đùi cực kỳ lớn rồi!
Sau khi rời khỏi tập đoàn Lý thị, Tô Vãn Tình không trở về khách sạn.
Cô bảo tài xế lái xe đến tòa nhà tập đoàn Cố thị.
Đứng dưới tòa nhà Cố thị, Tô Vãn Tình ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc quen thuộc trước mắt.
Ba năm trước, lần đầu tiên cô đến đây tìm Cố Minh Triết. Khi đó, Cố Minh Triết vẫn chưa phải là tổng giám đốc Cố thị, mà chỉ là một quản lý phòng ban bình thường.
Chính cô đã vận dụng các mối quan hệ của mình, giúp anh ta tiếp cận được Cố lão gia tử, khiến anh ta trở thành người thừa kế của Cố thị.
Nhưng hiện tại, khi anh ta đã một bước lên mây, lại không chút do dự đá cô ra khỏi cuộc đời mình.
"Tiểu thư Tô... cô... sao cô lại đến đây?"
Một giọng nói rụt rè cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Tô Vãn Tình quay đầu lại, nhìn thấy cô nhân viên lễ tân đang hoảng sợ nhìn mình.
"Tôi đến gặp tổng giám đốc của các cô." Tô Vãn Tình bình thản nói.
"Cố tổng... anh ấy... anh ấy nói không muốn gặp cô..." Cô lễ tân lắp bắp trả lời.
"Anh ta không muốn gặp tôi, còn tôi có muốn gặp anh ta hay không, đó là hai chuyện khác nhau."
Tô Vãn Tình trực tiếp đi về phía thang máy.
"Nói với Cố Minh Triết, cho anh ta mười phút. Mười phút sau, tôi sẽ có mặt trong văn phòng của anh ta."
"Tiểu thư Tô, cô không thể..."
Cô lễ tân định ngăn cản, nhưng lại bị ánh mắt của Tô Vãn Tình dọa cho lùi bước.
Ánh mắt ấy lạnh lẽo, sắc bén, mang theo uy nghiêm khiến người khác không thể phản kháng.
Tô Vãn Tình bước vào thang máy, nhấn nút tầng cao nhất.
Thang máy chậm rãi đi lên, nhưng tâm trạng của cô lại bình tĩnh đến lạ thường.
Mười phút sau.
Cửa thang máy mở ra.
Cố Minh Triết đã đứng chờ ngay bên ngoài, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Tô Vãn Tình, cô đến đây làm gì?"
Anh ta hạ thấp giọng, lạnh lùng nói:
"Nơi này không phải chỗ cô nên đến."
"Tại sao tôi lại không thể đến?"
Tô Vãn Tình khẽ cười lạnh.
"Cố tổng chẳng lẽ đã quên rồi sao? Cố thị có được ngày hôm nay, rốt cuộc là nhờ công lao của ai?"
Sắc mặt Cố Minh Triết càng trở nên khó coi hơn.
"Vào trong nói chuyện."
Anh ta nghiến răng, dẫn Tô Vãn Tình vào văn phòng rồi đóng cửa lại.
"Rốt cuộc cô muốn thế nào?"
"Không muốn thế nào cả."
Tô Vãn Tình bước đến trước sofa, tao nhã ngồi xuống.
"Chỉ là đến thông báo cho anh một chuyện. Tôi đã thu mua 10% cổ phần của Cố thị."
Đồng tử Cố Minh Triết lập tức co rút.
"Cô nói cái gì?!"
"Tôi nói..."
Tô Vãn Tình chậm rãi nhấn mạnh từng chữ:
"Hiện tại tôi đã là cổ đông của Cố thị. Hơn nữa, ngoại trừ anh ra, tôi chính là cổ đông lớn nhất."
"Không thể nào!"
Cố Minh Triết thất thanh hét lên.
"Cổ phần của Cố thị chưa bao giờ được bán ra bên ngoài, sao cô có thể..."
"Chỉ cần có tiền, trên đời này không có gì là không thể."
Tô Vãn Tình lấy từ trong túi xách ra một tập tài liệu, đặt mạnh lên bàn trà.
"Đây là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, anh tự xem đi."
Hai tay Cố Minh Triết run lên khi cầm lấy tập tài liệu.
Càng đọc,
sắc mặt anh ta càng trắng bệch.
Hợp đồng là thật.
Tô Vãn Tình thật sự đã mua lại 10% cổ phần của Cố thị.
Hơn nữa, cô thực hiện thông qua con đường hợp pháp, mua lại từ tay vài cổ đông nhỏ.
"Cô... cô lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"
Cố Minh Triết khó tin nhìn cô.
"Chuyện đó anh không cần quan tâm."
Tô Vãn Tình đứng dậy, bước đến trước mặt anh ta.
"Cố Minh Triết, bắt đầu từ hôm nay, tôi chính là một trong những ông chủ của anh."
"Cách tốt nhất là anh nên thể hiện cho tốt, nếu không..."
Cô tiến sát lại gần, nhẹ giọng nói:
"Tôi có rất nhiều cách khiến anh phải cút khỏi Cố thị."
Nắm tay Cố Minh Triết siết chặt đến nổi gân xanh.
"Tô Vãn Tình, cô đừng quá đáng!"
"Quá đáng?"
Tô Vãn Tình bật cười.
"So với những gì anh đã làm với tôi trong lễ cưới, chuyện này của tôi thì tính là gì?"
Cô xoay người đi về phía cửa.
Trước khi mở cửa, cô dừng bước.
"À đúng rồi, chín giờ sáng mai, tổ chức cuộc họp cổ đông bất thường."
"Tôi sẽ đề nghị bãi miễn chức vụ tổng giám đốc của anh."
Nói xong, cô không quay đầu lại mà rời đi.
Cố Minh Triết ngồi sụp xuống sofa, sắc mặt trắng bệch.
Xong rồi.
Lần này thật sự xong rồi.
Nếu Tô Vãn Tình thật sự đưa ra đề nghị bãi miễn anh ta trong cuộc họp cổ đông, những cổ đông kia chắc chắn sẽ đồng ý.
Dù sao, ai mà chẳng muốn đổi sang một vị tổng giám đốc có thể mang lại lợi ích cho bọn họ?
Anh ta lấy điện thoại ra, muốn gọi cho Tô Vãn Tình để cầu xin, nhưng lại phát hiện số của mình đã bị cô chặn từ lâu.
【Hệ thống nhắc nhở: Phát hiện ký chủ đã hoàn thành một lần vả mặt quan trọng】
【Đối tượng bị vả mặt: Cố Minh Triết (vị hôn phu cũ)】
【Phương thức vả mặt: Thu mua cổ phần công ty đối phương, trở thành ông chủ của hắn】
【Cấp độ vả mặt: Vả mặt quan trọng】
【Phần thưởng: Mở khóa tài sản trị giá 500 triệu】
【Tài sản hiện có: 1,5 tỷ】
【Số lần vả mặt hiện tại: 1/3 (còn thiếu 2 lần để thăng cấp)】
Khi Tô Vãn Tình bước ra khỏi tòa nhà Cố thị, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu cô.
Khóe môi cô khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười hài lòng.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Cố Minh Triết, Lâm Tuyết Nhu, Vương Nhã Phân...
Một người cũng đừng hòng chạy thoát.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn của Trần Minh Viễn gửi tới.
"Tiểu thư, đã tra được một vài manh mối. Cái chết của phu nhân năm đó quả thật có vấn đề. Tôi đã tìm được một y tá từng làm việc ở bệnh viện năm đó. Cô ấy nói rằng trước khi phu nhân qua đời, Vương Nhã Phân từng một mình đến phòng bệnh."
Ánh mắt Tô Vãn Tình lập tức trở nên lạnh lẽo.
Vương Nhã Phân.
Quả nhiên là bà ta.
"Chú Trần, tiếp tục điều tra. Tôi cần bằng chứng xác thực. Bằng chứng có thể khiến người phụ nữ đó phải vào tù."
"Vâng!"
Tô Vãn Tình tắt điện thoại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Ánh nắng chói chang khiến người ta khó mở mắt, nhưng cô lại cảm thấy vô cùng ấm áp.
Mẹ à, ở trên trời hãy nhìn xem.
Con gái nhất định sẽ báo thù cho mẹ.
Những kẻ đã từng tổn thương mẹ con chúng ta...
Con sẽ khiến tất cả bọn họ phải trả giá!