Sau Khi Bị Sư Tôn Bạch Thiết Hắc Gài Bẫy, Ta Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Lại Bắt Tay Hòa Giải

Chương 6: Kinh Hồn Đào Tẩu Giữa Đêm

Chương 6: Kinh Hồn Đào Tẩu Giữa Đêm
Khi Diệp Huyền Tiêu khẽ rắc thứ bột màu xám vào chén trà, ánh trăng vừa lúc chiếu lên mặt trong cổ tay hắn.
Nơi đó hiện ra một đạo hắc phù văn quỷ dị, giống hệt cổ văn trên lưng ta, không sai một ly.
“Uống lúc còn nóng.”
Hắn đẩy chén trà đến trước mặt ta. Chiếc trâm ngọc dưới ánh nến phản chiếu quầng sáng xanh tím âm u.
“Có thể giúp ngươi đột phá lên cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ.”
Trên mặt trà nổi lên từng vòng xoáy nhỏ li ti.
Ta giả vờ bị sặc, nhân lúc tay áo khẽ lướt qua miệng chén, lặng lẽ thả khối băng tinh Tô Uyển Nhi đưa cho vào trong.
Chỉ trong chớp mắt, nước trà trong chén đông cứng thành băng.
Đôi mày Diệp Huyền Tiêu khẽ giật, động tác nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra.
“Đệ tử... muốn đi giải quyết một chút.”
Khoảnh khắc cửa đá khép lại sau lưng, ta lập tức cắn nát lá Truyền Tin Phù giấu giữa kẽ răng.
Cuối hành lang bỗng lóe lên một bóng đỏ.
Tô Uyển Nhi nắm chặt cổ tay ta, kéo mạnh vào mật đạo ẩn sau hòn giả sơn.
Đầu ngón tay nàng dính đầy máu, nhanh chóng vẽ lên vách đá một đạo huyết phù.
“Sáng nay hắn đã đến phân đàn Ma giáo. Ta tìm được thứ này dưới gối của hắn...”
Tấm da dê vừa mở ra, bên trên hiện rõ sơ đồ trận nhãn của đại trận hộ sơn Thanh Vân Tông.
Ở góc bản đồ còn in một dấu ấn Ma giáo đỏ như máu.
Đúng lúc ấy, lưng ta đột nhiên đau nhói.
Cổ văn như vật sống, bắt đầu ngọ nguậy, bò trườn dưới lớp da.
“Hắn phát hiện chúng ta rồi!”
Tô Uyển Nhi vung tay đánh nát chiếc gương đồng nơi hành lang, rồi từ khe hở sau khung gương rút ra một thẻ ngọc mỏng như cánh ve.
“Đây là...”
Trên thẻ ngọc dày đặc tên của mấy chục đệ tử.
Phía sau mỗi cái tên đều được ghi chú:
“Đỉnh lô.”
“Đoạt xá.”
“Đã xử lý.”
Bên cạnh tên ta có vẽ một ngôi sao năm cánh màu máu.
Phía dưới ghi rõ:
“Cửu Tiêu Huyền Lôi Thể. Hạng Giáp. Giai đoạn bồi dưỡng.”
Từ phương hướng Tuyền Cơ Động truyền đến tiếng cửa đá nổ tung.
Tô Uyển Nhi nhét vào tay ta một khối ngọc bội hình thanh kiếm.
“Lệnh bài thông hành cấm địa!”
Đột nhiên nàng khẽ rên đau.
Máu thấm dần ra từ ống tay áo.
Con cổ trùng trong cánh tay nàng đang điên cuồng vặn vẹo, như muốn phá thịt chui ra.
Hai người chúng ta loạng choạng chạy trốn đến mép vực phía sau núi.
Đằng sau, vô số đuốc lửa nối tiếp nhau, uốn lượn thành một con xích xà dài giữa màn đêm.
Tô Uyển Nhi bất ngờ đẩy mạnh ta xuống dưới thác nước.
“Kiếm Trủng ở sau màn nước!”
Nàng xoay người rút kiếm, một kiếm chém đứt cây cầu gỗ.
“Ta sẽ ở lại cản bọn chúng!”
Trong làn nước lạnh buốt, bỗng có thứ gì đó quấn chặt lấy mắt cá chân ta.
Ta mở choàng mắt.
Đập vào mắt là một gương mặt sưng phù trắng bệch.
Đó là một thiếu niên mặc phục sức đệ tử thân truyền.
Trên cổ hắn đeo một khối ngọc bài khắc hai chữ “Thiên Xu”.
Nhưng giữa lồng ngực lại thủng một lỗ lớn.
Trái tim... đã hoàn toàn biến mất.
Trong động phủ phía sau màn thác, trên vách đá cắm hàng trăm thanh kiếm gỉ sét.
Đúng lúc này...
Tất cả đồng loạt rung lên dữ dội.
Ở chính giữa, thanh cốt kiếm quấn quanh lôi điện màu tím bỗng phát ra tiếng kiếm ngân tựa long ngâm.
Cùng lúc đó, cổ văn sau lưng ta như bị lửa thiêu đốt.
Cơn đau dữ dội gần như muốn xé toạc da thịt.
Trong cơn mê man, bên tai chợt vang lên giọng nói dịu dàng đến rợn người của Diệp Huyền Tiêu:
“Đồ nhi ngoan... ngươi thật sự cho rằng mình có thể trốn được đến đâu sao?”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất