Chương 66:
Nàng đã gặp qua thì không thể nào quên được, nàng nhớ rõ hai cung nữ này ban đầu hầu hạ bên cạnh Thái Hậu, khẳng định không phải cung nữ nhất đẳng, vậy thì chính là nhị đẳng cung nữ, Thái Hậu ngược lại nỡ lòng.
Toàn bộ phòng chính yên tĩnh không một tiếng động, vô luận là nha hoàn hay thị vệ, cũng không dám mở miệng, toàn bộ đều chờ Tần Nam Tinh định đoạt. Thế nhưng Tần Nam Tinh mặt mày lại thung dung, cứ như vậy nhàn nhã nhìn bọn họ.
Hai cung nữ kia cũng không hề sợ hãi, đúng mực đứng cúi đầu, so với sáu nha hoàn trước kia, một sự tương phản rõ ràng, cao thấp khác biệt thấy ngay.
Phất Tô sống lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn cảm thấy, tướng quân nhà mình nhất định sẽ bị phu nhân giận cá chém thớt, theo như hắn hiểu rõ về tướng quân, rất có thể tướng quân bây giờ còn chưa biết chuyện gì.
Giật mình, Phất Tô lén lút lui ra, chuẩn bị đi báo tin.
Tần Nam Tinh tự nhiên thấy rõ một loạt động tác của Phất Tô, nhưng làm như không thấy, vẫn ổn định ung dung thưởng thức đôi ngón tay ngọc thon dài của mình, chờ đến nước trà trước mặt đã nguội lạnh, mới không nhanh không chậm hé mở đôi môi đỏ, "Các ngươi là phụng mệnh đến làm thiếp?"
Hai cung nữ kinh ngạc ngước mắt, không ngờ Bình quân Quận chúa lại trực tiếp nói toạc ra ý đồ như vậy, bình thường mà nói, không phải nên coi các nàng như những cung nữ bình thường sao?
Cung nữ bên trái có chừng mực đáp, "Khởi bẩm Quận chúa, nô tỳ chỉ phụng mệnh Thái Hậu đến hầu hạ Quận chúa, còn về việc an bài thế nào, đều do Quận chúa làm chủ."
Đôi ngón tay mảnh dẻ gõ nhẹ mặt bàn.
Mặt bàn gỗ thiệt phát ra những âm thanh có tiết tấu lại nặng nề, khiến cho lòng người gan đều run rẩy, qua một lúc lâu, Tần Nam Tinh đột nhiên bật cười, tiếng cười khẽ khàng lạnh lẽo lẫn lộn một màu sắc quỷ quyệt khó mà diễn tả, "Rất tốt, nếu bổn quận chúa làm chủ, vậy thì..."
"Quận chúa," Thanh Tước rất sợ Quận chúa nhà mình thật sự giữ người lại, nếu đã giữ lại rồi, muốn mời các nàng rời đi sẽ rất khó khăn, "Hay là đợi tướng quân trở về rồi mới quyết định đi."
"Thanh Tước," Tần Nam Tinh lãnh đạm ngước mắt, đáy mắt cảnh cáo rất rõ ràng.
Thanh Tước nhìn thấy ánh mắt của Quận chúa, lập tức không dám nói nhiều lời, nhưng sự khẩn trương trong đáy mắt đã bộc lộ hết ra ngoài.
Bên này, cung nữ bên phải đột nhiên lên tiếng, "Quận chúa nhân từ, có thể để nha hoàn giẫm lên đầu mình, nếu ở trong cung, tỳ nữ như vậy đã bị loạn côn đánh chết rồi."
Lời vừa nói ra, sắc mặt của đám nha hoàn phủ Đại Tướng quân trong toàn bộ phòng chính đều biến sắc.
Quận chúa còn chưa an bài gì cho các nàng, các nàng đã muốn quản đến cả nha hoàn, nếu hai tượng phật lớn này mà ở lại, bọn họ còn có ngày sống tốt sao?
Nghĩ như vậy, mọi người rối rít nhìn về phía Tần Nam Tinh.
Tần Nam Tinh vẫn ổn định, thậm chí giữa đôi mày còn nhuộm vẻ hờ hững, môi đỏ khẽ cong lên, "Không hổ là người trong cung, hai người các ngươi cứ ở lại hầu hạ bổn quận chúa, bổn quận chúa ngược lại không sợ bị người khác giẫm lên đầu rồi."
"Nhưng..."
"Bịch" một tiếng, Tần Nam Tinh mạnh tay vỗ xuống mặt bàn, đáy mắt hờ hững thoáng chốc phủ đầy hàn ý, "Chẳng phải là muốn các ngươi giẫm lên đầu ta!"
"Nô tỳ không dám," hai cung nữ ỷ vào là người Thái Hậu ban thưởng, cũng không sợ phản ứng của Tần Nam Tinh, nhưng khi Quận chúa bỗng nhiên nổi giận, trong lòng các nàng cũng có chút sợ hãi.
"Bổn quận chúa thấy các ngươi dám lắm," Tần Nam Tinh thấy các nàng cuối cùng cũng sợ hãi, cười lạnh một tiếng, "Đừng tưởng rằng các ngươi là do Thái Hậu ban thưởng tiến vào thì hơn người một bậc, ở Đại Tướng quân phủ, hạ nhân vẫn là hạ nhân, không có sự phân biệt giàu nghèo."
"Thanh Loan, tìm một sân cho các nàng ở, không có mệnh lệnh của bổn quận chúa, không được ra khỏi cửa."
Tần Nam Tinh vung tay lên, đoạn tuyệt đường lui của các nàng.
"Quận chúa, nô tỳ đến đây là để hầu hạ ngài và tướng quân, ngài không thể giam chúng ta lại, nếu Thái Hậu hỏi đến, ngài..."
Cung nữ vội vàng xốc làn váy lên, hất tay bà tử đang lôi kéo ra.
Tần Nam Tinh vẫn nửa khép đôi mắt, hàng mi dài như cánh quạt che phủ tất cả thần sắc trong đáy mắt, không thèm nhìn các nàng một cái, chỉ khẽ phất tay, ra hiệu không cho phép xen vào.
Các nàng giờ mới hiểu được, đến phủ Tướng quân, sinh tử của các nàng căn bản không do các nàng định đoạt, chẳng lẽ Thái Hậu lại vì các nàng mà giết Quận chúa hay sao?
Cho dù các nàng có chết, phỏng đoán Thái Hậu cũng chỉ không mặn không nhạt mà phạt nhẹ cho có lệ mà thôi.
Hai người nhìn nhau một cái, từ trong mắt nhau thấy được sự hoảng hốt, muốn quỳ xuống xin Tần Nam Tinh, nhưng lại bị các bà tử cường tráng kéo mạnh đi.
Sau khi mọi người giải tán, Thanh Tước mới vỗ ngực, "Vừa nãy hù chết nô tỳ rồi, nô tỳ còn tưởng rằng Quận chúa thật sự muốn giữ các nàng lại."
Mặc dù bây giờ cũng là giữ các nàng lại, nhưng việc giữ lại một cách công khai thế này, kì thực là giam cầm, hoàn toàn khác với việc thả các nàng hầu hạ tướng quân.
Nghe Thanh Tước nói vậy, mắt hoa đào của Tần Nam Tinh vẫn khép hờ, toàn bộ không khí trong phòng khách chính trở nên buồn tẻ trống trải.
"Quận chúa, ngài, không sao chứ?" Thanh Loan thấy Quận chúa không nói gì, lo lắng hỏi.
Mở to hai mắt, Tần Nam Tinh khẽ lắc đầu, nhẹ giọng trả lời, "Bổn quận chúa chỉ là kỳ quái, Thái Hậu vì sao đột nhiên đưa hai cung nữ này đến."
"Thanh Loan, ngươi đi tìm Tô Thành hỏi thử xem, hôm nay ai đã chủ động đi gặp Thái Hậu."
"Dạ, nô tỳ đi ngay."
Thanh Loan vâng mệnh mà đi.
Vậy là, toàn bộ trong sảnh chỉ còn lại Tần Nam Tinh và Thanh Tước.
Thanh âm của Tần Nam Tinh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, "Thanh Tước, ngươi có biết hôm nay ngươi sai ở đâu không?"
Thanh Tước nghe vậy, liền quỳ xuống đất, "Nô tỳ, nô tỳ..."
Nếu trước kia còn chưa biết mình sai ở đâu, thì bây giờ bị Tần Nam Tinh nhắc nhở, nàng mà còn không biết thì chẳng phải là quá ngu xuẩn sao, "Nô tỳ, nô tỳ về sau sẽ không nhiều lời nữa."
"Biết là tốt rồi, lui ra đi," Tần Nam Tinh tùy ý khoát tay, để Thanh Tước mắt đỏ hoe tự mình ra ngoài tĩnh tâm một chút.
Phất Tô trở lại, vừa vặn gặp Thanh Tước mắt đỏ hoe bước ra, vội vàng hỏi, "Thanh Tước cô nương, cô làm sao vậy? Có phải bị hai người từ trong cung đến kia bắt nạt không?"
"Không phải, là do ta sai, Phất Tô thị vệ cứ bận việc của ngài đi," Thanh Tước che mặt, không muốn để Phất Tô nhìn thấy vẻ chật vật của mình, quay người chạy đến dưới mái hiên, ngồi xuống tĩnh lặng.
Thấy nàng không phản ứng mình, Phất Tô gãi đầu, rất khó hiểu, nhưng trong lòng còn có chuyện quan trọng, không dám dây dưa thêm, tiến lên gõ nhẹ cánh cửa, "Phu nhân, thuộc hạ có chuyện muốn bẩm báo."
Tần Nam Tinh thấy Phất Tô rời đi, tự nhiên biết rõ hắn đến làm gì, lạnh lùng đáp, "Có phải là tướng quân không cho bổn quận chúa quản chuyện này?"
Phất Tô cảm thấy tướng quân thật sự rất hiểu phu nhân, thậm chí phản ứng của phu nhân cũng đoán được, lập tức đáp, "Không phải, phu nhân hiểu lầm tướng quân rồi."
Dừng một chút, Phất Tô không bước vào cửa, chỉ đứng ở bên ngoài nói, "Tướng quân nói, phu nhân toàn quyền xử trí, cho dù ngài giết các nàng, tướng quân sẽ chịu trách nhiệm."
Nói xong, Phất Tô liền đứng im ở cửa, không nói thêm gì nữa.
Còn trong phòng chính, Tần Nam Tinh nghe Phất Tô nói vậy, trong lòng vô cùng phức tạp, nàng vốn tưởng rằng Vân Đình lại muốn ôm đồm hết mọi chuyện, ai ngờ, lần này hắn lại ngoài ý muốn buông tay cho nàng.
Vốn dĩ đôi ngón tay ngọc dưới lớp áo gấm đang nắm chặt, thần kinh cũng căng thẳng, nhưng bây giờ, nghe Phất Tô nói như vậy, lại cảm thấy có vài phần thư thái.
Bất quá, giận cá chém thớt vẫn là giận cá chém thớt.
Nghĩ đến hai cung nữ kia là do Thái Hậu đưa đến cho Vân Đình làm thiếp, Tần Nam Tinh liền giận không chỗ xả, Thái Hậu sao không đưa cho người khác, cứ nhất định phải đưa cho Vân Đình, chắc chắn là do Vân Đình có nguyên nhân gì đó.
Một bàn tay không vỗ ra tiếng.
Cơn giận này, tiêu tan đi không ít, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn biến mất...