Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Nịnh Thần

Chương 68:

Chương 68:
Ánh mắt của nương tử hoàn toàn không giả dối, Vân Đình dám chắc rằng, nếu hắn thật sự cự tuyệt, nương tử nhất định sẽ đuổi hắn ra ngủ thư phòng cả tháng trời.
Một tháng a!
Một ngày hắn còn không đợi được nữa là!
Đại tướng quân rợn cả tóc gáy lập tức gật đầu đáp ứng, "Hảo, đeo một tháng thì đeo một tháng, nương tử, nàng đừng tức giận."
Vân Đình nắm lấy bàn tay Tần Nam Tinh đang buông xuôi bên người, ngửa đầu nhìn nàng, khép nép làm nhỏ.
Từ trước đến giờ, nam nhân cao ngạo, ở trước mặt nàng, cho tới bây giờ đều không có bất kỳ vẻ ngạo nghễ nào, ngược lại còn dụ dỗ nàng, cưng chiều nàng, cái gì mà mặt mũi tôn nghiêm, đều không hề cố kỵ chút nào.
Nếu không phải như vậy, Tần Nam Tinh cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho hắn như vậy, nghĩ đến hai cái cung nữ kia, thanh âm nàng hơi lạnh, "Hai cái cung nữ kia cứ như vậy mà vứt ở trong sân sao?"
Đáy mắt Vân Đình thoáng qua một tia lệ khí, "Nếu Thái hậu không nói gì, vậy thì giết chết đi thôi."
"Đến lúc đó tùy tiện mượn cớ lừa bịp cũng được."
Khó được thấy hắn lệ khí nặng như vậy, Tần Nam Tinh hơi cúi người, hai tay khoác lên vai hắn, nhiệt độ từ lòng bàn tay chậm rãi chảy vào đáy lòng hắn.
Thanh âm nàng mềm mại trong trẻo hơn rất nhiều, "Giết chết các nàng thì không cách nào giao phó với Thái hậu, trước cứ tạm thời nuôi ở trong sân đi, chỉ cần chàng không đụng vào các nàng…"
"Ta làm sao có thể đụng vào các nàng, ta còn muốn các nàng mau chóng biến mất khỏi mắt ta!" Vân Đình lập tức bày tỏ trung thành, hai người đàn bà kia, trong lòng hắn, cũng chỉ như con kiến hôi không hơn không kém.
"Được rồi, nếu chàng không để ý, vậy cứ để các nàng ở đó đã, chờ xem kế hoạch tiếp theo của Thái hậu là gì." Tần Nam Tinh muốn biết, hai người này rốt cuộc có phải là nằm vùng hay không.
Nếu là nằm vùng, các nàng nhất định sẽ phí hết tâm tư tìm cách thoát ra, nếu không phải nằm vùng, khi các nàng mất kiên nhẫn, cũng sẽ tự tìm đến nàng.
Cho nên, cứ từ từ chờ đợi, nàng không vội.
Huống chi nàng đã phái Tô Thành đi điều tra chuyện ở Ninh An Cung hôm nay, rất nhanh sẽ có kết quả thôi.
Ai ngờ, kết quả của Tô Thành còn chưa có, thì thiệp mời của Trưởng công chúa đã được đưa tới trước.
Tần Nam Tinh cầm thiệp mời, vẻ mặt suy tư, lần cuối nàng gặp Trưởng công chúa là vào ngày Hoàng thượng ban hôn cho bọn họ, sau đó thì không còn gặp lại.
Ngày bọn họ thành hôn, Trưởng công chúa có phái người đưa quà mừng đến, sau đó thì bặt vô âm tín.
Hôm nay đột nhiên mời nàng đến phủ một chuyến, Tần Nam Tinh xoa trán, bỗng có một dự cảm, có lẽ là có liên quan đến chuyện Thái hậu đưa cung nữ, suy tư hồi lâu, nàng nói, "Thanh Loan, hồi đáp lại, nói rằng ngày mai bản quận chúa nhất định sẽ đến đúng hẹn."
"Dạ."
Hôm sau, Tần Nam Tinh thu dọn thỏa đáng, chuẩn bị ra cửa.
Vừa vặn gặp Vân Đình lâm triều trở về, chàng chặn nàng lại, "Nương tử, nàng thật sự muốn đến phủ Trưởng công chúa sao?"
Nhìn Vân Đình hôm nay trở về rất sớm, Tần Nam Tinh gật đầu đáp, "Ừ, sao hôm nay chàng về sớm vậy?"
Chàng ra khỏi nhà chưa đầy hai canh giờ mà thôi.
Vân Đình đáp một cách đương nhiên, "Mấy ngày nay vi phu không có ở trong phủ, trong phủ luôn xảy ra chuyện, vi phu dạo gần đây sẽ về sớm."
Chàng không muốn nương tử phải tự mình đối mặt với những chuyện này, chàng cưới nàng về, không phải để nàng phải đối mặt với những thị phi, mà là để yêu thương, trân trọng nàng.
"Hôm nay vi phu không có việc gì, vi phu sẽ cùng nàng đi." Vân Đình vừa nói, liền thực sự muốn cùng nàng ra cửa.
Tần Nam Tinh khựng bước chân, từ chối, "Không cần phu quân đi cùng, vả lại, đó là chuyện giữa các nữ nhân chúng ta, một người đàn ông như chàng đi theo thì có ích gì?"
Thấy nương tử từ chối không giống như giả vờ, mà là thật sự không muốn chàng đi cùng, Vân Đình mím môi mỏng, trầm ngâm hồi lâu, "Vậy để Phất Tô bảo vệ nàng."
Sợ rằng nếu nàng không đồng ý, Vân Đình sẽ tự mình đi cùng, Tần Nam Tinh đành gật đầu, trước khi rời đi, nàng bực mình nói, "Phất Tô sắp thành thị vệ riêng của ta rồi."
"Vi phu chính là của nương tử mà." Vân Đình nghiêm mặt đáp lời.
Phất Tô đứng bên cạnh khẽ giật khóe môi, tướng quân ở trước mặt phu nhân, thật sự là sủng ái vô bờ bến.
Nghe những lời này, Tần Nam Tinh môi đỏ hơi cong lên, khóe mắt đuôi mày đều mang theo vài phần ý cười, vốn đã xinh đẹp rực rỡ, lại càng thêm kiều mỵ như mùa xuân.
Ôi, nương tử càng ngày càng đẹp, còn chàng thì càng ngày càng già.
Tần Nam Tinh không hề hay biết những suy nghĩ trong lòng Vân Đình, nàng nhanh chóng lên xe ngựa đến phủ Trưởng công chúa, chỉ mất hơn hai khắc đồng hồ, nàng đã thấy cổng chính của phủ Công chúa, và người của phủ Công chúa đã sớm biết Tần Nam Tinh sẽ đến, nên có người ra đón nàng.
"Quận chúa quý an, Trưởng công chúa điện hạ đã cung kính chờ đợi ngài rất lâu."
Lão ma ma đứng ở cửa là nhũ mẫu từ nhỏ của Trưởng công chúa, việc bà ra tận cửa nghênh đón Tần Nam Tinh cho thấy sự tôn trọng của Trưởng công chúa đối với nàng.
Tần Nam Tinh khẽ mỉm cười, "Làm phiền ngài phải chờ."
Tư thái của nàng không hề kiêu căng, không hề ngạo mạn, ngược lại rất được lão ma ma yêu thích, bà khom lưng cung kính nói, "Mời đi lối này."
"Làm phiền rồi."
Không phải lần đầu tiên đến phủ Trưởng công chúa, so với lần yến tiệc thưởng hoa trước kia với cảnh người đến người đi, hôm nay phủ Công chúa yên tĩnh hơn rất nhiều, ngay cả hạ nhân dường như cũng ít đi.
Lão ma ma thân thiện mở lời, "Điện hạ không thích ồn ào, bình thường hạ nhân làm xong việc đều tự đi chờ, chỉ khi nào điện hạ cần thì mới xuất hiện, cho nên mới có vẻ yên tĩnh như vậy."
Tần Nam Tinh khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy kỳ lạ, Trưởng công chúa bình thường nhìn không giống như là người không thích náo nhiệt.
Nếu không thì sao cứ năm ba bữa lại tổ chức các loại tiệc tùng.
Dặn nha hoàn và thị vệ chờ ở ngoài cửa, Tần Nam Tinh một mình đi vào sảnh, "Nam Tinh bái kiến Trưởng công chúa."
"Không cần đa lễ, mau ngồi xuống." Trưởng công chúa vừa nhìn thấy Tần Nam Tinh, lập tức giơ tay ra hiệu cho nàng ngồi xuống, rồi khẽ nâng cằm, "Dâng trà."
Đợi bọn nha hoàn dâng trà xong, Yến Hoa phất tay bảo họ lui ra, rồi mới nói với Tần Nam Tinh, "Nàng có biết hôm nay ta gặp nàng vì chuyện gì không?"
Khuôn mặt Tần Nam Tinh thanh đạm, nàng chậm rãi đáp, "Không biết."
Tay nàng bưng tách trà nóng, ngón tay ngọc mảnh mai nhẹ nhàng vuốt ve thành tách, thần sắc như thường, thoáng ngước mắt nhìn về phía Trưởng công chúa.
Yến Hoa nhìn vào đôi mắt trong veo như nước lại không tự chủ lộ ra vẻ mị hoặc của nàng, khẽ thở dài một tiếng, "Nàng thật là chịu khổ."
"Nam Tinh không hiểu ý của điện hạ…" Tần Nam Tinh do dự hồi lâu, nghi hoặc đáp lời.
"Ôi, trước mặt ta, nàng không cần phải giấu giếm, ta đều biết cả, Thái hậu đã đưa hai cung nữ đến phủ Tướng quân." Yến Hoa khẽ nhíu mày, "Ta không biết Thái hậu tại sao lại quan tâm các nàng như vậy, nhưng ta biết, sự quan tâm này có lẽ nàng không muốn nhận đâu."
Dừng một lát, Yến Hoa nói tiếp, "Ta có thể giúp nàng."
Ai ngờ, nghe Yến Hoa nói vậy, Tần Nam Tinh vẫn tỉnh táo trấn định, "Ra là điện hạ nói chuyện này, là một người nữ nhân, Nam Tinh quả thật không thích phu quân cưới thêm vợ bé, nhưng là một thần dân, ý chỉ của Thái hậu, không thể không tuân theo."
"Thật ủy khuất cho nàng rồi." Yến Hoa tiến lên, vỗ nhẹ vào vai Tần Nam Tinh, "Nhưng nàng có biết Thái hậu làm như vậy là vì sao không?"
Yến Hoa trong lòng cảm thấy, có lẽ là do lần trước nàng đã xin Thái hậu gả hoàng tử cho Bình quân tướng quân, cuối cùng lại gả cho Đại tướng quân, nên mẫu hậu trong lòng bất mãn với nàng, cho nên mới gây ra chuyện này.
Cuối cùng, có lẽ là vì nàng đã lo chuyện bao đồng, nên cảm thấy áy náy với Tần Nam Tinh.
Tần Nam Tinh lắc đầu, "Nam Tinh quả thật không biết, chuyện này quá đột ngột, cũng không hề được báo trước, mà phu quân hôm qua đến Ninh An Cung, cũng không hề gặp Thái hậu nương nương."
Nàng nói tiếp, "Nhưng điện hạ đừng lo lắng cho Nam Tinh, đây là Thái hậu ban cho, Nam Tinh và phu quân cảm tạ còn không kịp."
"Trước mặt ta, nàng có thể nói thật lòng." Yến Hoa cảm thấy Tần Nam Tinh và nàng là người cùng một loại, sẽ không chịu đựng được việc phu quân có người phụ nữ khác, cho nên khi Thái hậu làm như vậy, trong lòng nàng không có oán khí, làm sao có thể?
Nhưng trên mặt Tần Nam Tinh lại không hề lộ ra bất kỳ vẻ không vui nào, ngược lại thờ ơ, điều này khiến Yến Hoa cảm thấy khó hiểu.
Tần Nam Tinh thật sự không biết Trưởng công chúa tại sao cứ muốn nàng thừa nhận rằng mình không thích Thái hậu ban thưởng cung nữ, nhưng nếu nàng muốn nghe, thì nàng cứ nói vậy, "Như điện hạ đoán, Nam Tinh quả thật cảm thấy khó chịu trong lòng."
Nói rồi, nàng cúi mặt xuống, thần sắc ai oán, nhưng lại cố nén nỗi bi thương.
Trưởng công chúa nhìn thấy vậy, lập tức an ủi, "Nàng đừng lo lắng, đã có ta ở đây, ngày khác nàng cứ đưa hai cung nữ kia đến phủ ta, cứ nói là các nàng đã đắc tội ta, nên bị ta bắt lại!"
Không ngờ Trưởng công chúa lại thật sự chủ động giải quyết phiền toái giúp mình.
Tần Nam Tinh thật sự kinh ngạc.
"Điện hạ…"
Tần Nam Tinh còn muốn nói gì đó thì lại nghe Trưởng công chúa nói, "Ta cảm thấy có lỗi với nàng, nếu không phải ta nhiều chuyện muốn vun vào cho nàng với hoàng tử, thì mẫu hậu cũng sẽ không giận cá chém thớt với nàng, bây giờ còn khiến cho hai vợ chồng son khó xử."
"Không phải chuyện của điện hạ." Tần Nam Tinh lắc đầu nói, "Thái hậu nương nương đâu phải là người hẹp hòi như vậy, điện hạ đừng hiểu lầm nương nương, có lẽ là có người đã nói gì đó trước mặt Thái hậu, bằng không Thái hậu sao có thể nhớ đến Nam Tinh."
Trưởng công chúa lập tức nhướng mày, "Nhắc đến đây, ta nhớ ra rồi."
Hôm qua nàng cũng cảm thấy việc Thái hậu đột nhiên ban thưởng cung nữ cho họ là do có người từ trong cản trở, nhưng lúc ma ma nói rằng hôm qua đến Ninh An Cung chỉ có Vân Tích và Diệp Đàn Ngọc, hai người này không thể xen vào chuyện của vợ chồng Vân Đình, càng không thể nào thuyết phục được Thái hậu.
Không có lý nào.
Lúc này nghe Tần Nam Tinh nói vậy, nàng cũng kể lại chuyện Diệp Đàn Ngọc và Vân Tích đã gặp Thái hậu hôm qua.

Sau khi rời khỏi phủ Trưởng công chúa, cho đến khi vào đến cổng chính của phủ Tướng quân, Tần Nam Tinh vẫn giữ vẻ mặt suy tư…

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất