Chương 81:
Nghe hắn nói những lời bá đạo, Tần Nam Tinh cuối cùng đã hoàn toàn tỉnh táo, nàng híp mắt nhìn hắn: "Ngươi cố ý."
Thảo nào hôm qua hắn lại thống khoái đi ngủ ở thư phòng như vậy, thì ra là hắn chờ nàng ở đây.
Vân Đình nghe lời của nương tử nhà mình, đặc biệt ổn định đáp lời: "Nương tử, nếu đã tỉnh rồi thì đứng dậy đi thôi."
Tần Nam Tinh hơi hất cằm lên, tức giận nói: "Không đứng lên."
"Ngoan nào..." Vân Đình kiên nhẫn dụ dỗ: "Không phải nàng muốn ra ngoài chơi sao, vi phu hôm nay được nghỉ, dẫn nàng đi biệt viện ngâm suối nước nóng, thế nào?"
Mùa này, ngâm suối nước nóng vẫn là rất thoải mái.
Nhất là lại còn ở trong núi.
Tần Nam Tinh thì muốn ngâm suối nước nóng, nhưng lại không muốn nhanh chóng làm lành với Vân Đình như vậy.
Trong lòng nàng rất là quấn quýt nóng nảy, cuối cùng vẫn là bị nam nhân khẽ vuốt ve: "Nếu nương tử không muốn ra ngoài chơi, vậy vi phu sẽ ở lại bồi nàng ngủ thêm một giấc nữa nhé."
Vừa nói, hắn liền thật sự muốn cởi áo khoác ngoài ra, chuẩn bị vén chăn lên chui vào.
Tần Nam Tinh bị động tác của hắn làm cho giật mình: "Không ngủ, không ngủ!"
Đã đến lúc nào rồi, mà hắn còn thật sự muốn ngủ.
Vân Đình nghe lời nàng, lập tức đứng dậy: "Vậy nương tử muốn cùng vi phu đi suối nước nóng rồi chứ?"
Tần Nam Tinh bĩu môi: "...Được thôi."
Quả nhiên nàng không đấu lại Vân Đình, con cáo già này.
Chỉ là...
Trong lúc rửa mặt chải đầu thay quần áo, Tần Nam Tinh đột nhiên nói: "Vân Đình, chàng thay đổi rồi, trước kia chàng đều nghe lời ta, bây giờ còn dám giăng bẫy ta."
Vân Đình cứng đờ cả người: "..."
Phải làm sao đây, nương tử nói thật đúng là quá đúng đi.
...
Dĩ nhiên, cuối cùng Vân Đình vẫn như nguyện mang được nương tử nhà mình đi biệt viện ngâm suối nước nóng.
Không mang theo con trai.
Trên đường đi, Tần Nam Tinh nhàn nhã tựa vào thành xe ngựa, một bên cầm lấy chút trà bánh bày sẵn trên chiếc bàn nhỏ, thần sắc thung dung, có chút lười biếng: "Chàng nói xem, chúng ta đi ra ngoài chơi mà không mang theo con trai, nó có khi nào sẽ mừng như điên không?"
Cuối cùng thì cũng không có ai quản thúc nó xem bao nhiêu sách, chẳng phải là nó sẽ vui đến phát điên lên ấy chứ.
Nghe lời của nương tử, Vân Đình trầm mặc hồi lâu, rồi sâu kín trả lời: "Nương tử đừng lo lắng, cho dù nó có vui thì cũng không vui được bao lâu đâu."
"Ta đã bảo tiên sinh hạn chế thời gian đọc sách của nó rồi."
Tần Nam Tinh lúc này mới nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ, vẫn là chàng nghĩ chu đáo."
Vân Đình vừa nghe nương tử nói vậy, liền cảm thấy chắc hẳn là nương tử muốn tha thứ cho hắn, là có ý muốn làm lành đúng không?
Vậy nên, hắn lặng lẽ dựa người lại gần nương tử nhà mình một chút, cười nói: "Nương tử, nàng tha thứ cho vi phu rồi sao?"
"Tha thứ cho chàng?" Tần Nam Tinh khẽ nhướng hàng lông mày dài lên, thản nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra: "Ta có nói khi nào là muốn tha thứ cho chàng đâu, bây giờ ta vẫn còn hẹp hòi lắm, ta không tha thứ đâu."
Vân Đình trước mặt nương tử nhà mình, từ trước đến nay vốn là không có hình tượng gì, cũng chẳng có tiết tháo gì cả, thấy nương tử vẫn còn chưa chịu mở lời, hắn liền tự mình rót trà cho nàng, sau đó nịnh nọt bưng tới: "Nương tử tha thứ cho vi phu đi mà, vi phu nguyện ý làm trâu làm ngựa cho nương tử..."
Tần Nam Tinh nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của hắn đang bưng chén trà, lại nhìn đến cổ tay của hắn cũng lộ ra vẻ nam tính mạnh mẽ, trông thật là đẹp mắt, nếu là những ngày trước đây, nàng đã sớm thuận theo cái bậc thang này mà đi xuống rồi.
Nhưng bây giờ nàng đã quyết định chủ ý là phải có một cô con gái cho bằng được.
Đương nhiên là không thể dễ dàng tha thứ cho hắn như vậy, nếu cứ tùy tiện tha thứ, thì biết đến bao giờ mới thấy bóng dáng cô con gái yêu đây.
Tần Nam Tinh khẽ vung ống tay áo, hất tay hắn ra: "Trà này ta không dám nhận đâu, kẻo lại bị chàng hiểu lầm là ta đã tha thứ cho chàng rồi thì khổ."
Vân Đình thấy nương tử không chịu mềm mỏng cũng không chịu cứng rắn, bất đắc dĩ lên tiếng: "Nương tử..."
Trong giọng nói mang theo mấy phần làm nũng.
Một thân thể cường tráng vạm vỡ của một đại nam nhân lại dùng cái giọng điệu làm nũng này để nói chuyện, Tần Nam Tinh nghe thấy mà cảm thấy da đầu tê dại, nàng tức giận đẩy hắn ra: "Chàng nghiêm túc một chút đi."
Vân Đình vội vàng đặt chén trà xuống chiếc bàn nhỏ, sợ nước trà văng ra ngoài.
Ai mà ngờ được...
Ngay lúc này đây, xe ngựa đột nhiên xóc nảy.
Một chén nước trà đổ thẳng vào váy của Tần Nam Tinh, văng cả lên ngực nàng, nhất thời, lớp áo mỏng manh trở nên trong suốt.
Vân Đình vội vàng muốn lau người cho nương tử nhà mình, miệng thì nói: "Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?"
"Bẩm vương gia, vương phi, có người chặn đường, nói là người quen của ngài ạ." Phu xe là người mới đến, đây lại là lần đầu tiên hắn đi xa như vậy, lại gặp phải chuyện như này, giọng nói cũng trở nên run rẩy.
Vân Đình cau mày, nơi hoang sơn dã lĩnh này, hắn đi đâu mà tìm ra người quen chứ.
Tần Nam Tinh nhìn ra được Vân Đình sắp nổi giận, lập tức trừng mắt nhìn hắn, ra hiệu cho hắn chớ có nổi nóng.
Rồi sau đó nàng tự mình hỏi: "Họ nói là ai chưa?"
"Là một cô nương, đang khóc lóc ở ngoài kia." Phu xe cũng cảm thấy rất khó xử, đằng này cô nương lại còn đứng ngay giữa đường, muốn đi tiếp, nhất định phải đè qua người ta mới được.
Tần Nam Tinh thì đang bị ướt hết cả quần áo, không thể ra ngoài gặp người được, liền đá khẽ Vân Đình một cái: "Chàng đi xem thử đi."
Đôi chân nhỏ xíu đi giày thêu nhẹ nhàng đá hắn một cái.
Không đau, còn có chút ngứa ngáy.
Vân Đình rũ mắt nhìn bộ y phục hơi hơi ướt của nương tử, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong lớp áo thêu tinh xảo cùng chiếc yếm màu nguyệt liên trăng lưỡi liềm, hắn có chút không muốn xuống xe.
Nhỡ đâu đây là kế điệu hổ ly sơn thì sao, hắn không muốn rời khỏi tầm mắt của nương tử.
Trong lúc do dự, hắn chợt hối hận vì đã không mang Phất Tô theo.
Ám vệ ẩn nấp ở xung quanh chỉ xuất hiện khi có nguy hiểm, nếu không thì... Há chẳng phải là rất dễ bị bại lộ sao.
Vừa vặn lúc này Thanh Loan và Thanh Tước đang ở trên xe ngựa phía sau, thấy xe ngựa của chủ tử nhà mình dừng lại, liền xuống xe ngựa để xem có chuyện gì.
Thanh Loan không hiểu sao lại cảm thấy người phụ nữ lôi thôi, nói năng khó khăn ở đằng xa kia có chút quen mắt.
Hình như là muội muội của vương gia, Vân Liên Vũ thì phải.
Trước đây Vân Liên Vũ từng có hiềm khích với vương phi nhà mình, sau này nàng ta bị gả cho Du Ninh Bá, một lão già khọm, về sau nữa, bọn họ liền không còn bất kỳ tin tức gì về Vân Liên Vũ nữa.
Mấy năm không gặp, sao mà Vân Liên Vũ... lại già đi đến hai mươi mấy tuổi thế này.
Lúc trước gặp mặt vẫn còn là một thiếu nữ thanh tân, bây giờ lại trông như một bà lão hơn bốn mươi tuổi.
Thanh Loan phủi làn váy cho sạch, lặng lẽ không tiếng động xuống xe ngựa, sau đó tiến về phía bên kia: "Có phải là Du Ninh Bá phu nhân không ạ?"
Vân Liên Vũ vừa nghe thấy tiếng nói, chợt ngẩng đầu lên.
Trong đáy mắt nàng thoáng qua một tia mừng rỡ: "Là ngươi, ngươi là thị nữ của Tần Nam Tinh, mau, mau dẫn ta đi gặp ca ca ta."
Nàng vừa khóc vừa cười, trông chẳng khác nào một người điên.
Nhìn dáng vẻ này của Vân Liên Vũ, Thanh Loan bỗng cảm thấy thương xót cho người phụ nữ này. Bất quá vương phi đã từng nói, người đáng thương ắt có chỗ đáng hận, nhất là Vân Liên Vũ ban đầu lại nhằm vào vương phi của bọn họ như vậy, bây giờ phải chịu kết cục như thế này, cũng chỉ là do tự mình gây ra mà thôi.
Bất quá, dù sao nàng ta cũng là muội muội ruột của vương gia, nếu đã gặp phải, dĩ nhiên phải bẩm báo sự thật.
Thanh Loan thương hại nhìn nàng một cái, rồi xoay người đi đến chiếc xe ngựa gỗ trầm hương màu đen khiêm tốn nhưng xa hoa ở phía trước: "Vương gia, vương phi, người phụ nữ chặn đường là Vân Liên Vũ."
Bên trong xe ngựa, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Tần Nam Tinh đã được Vân Đình giúp thay bộ quần áo khác, nàng vừa nghe Thanh Loan nói vậy, theo bản năng đẩy rèm xe ra: "Vân Liên Vũ?"
Rồi sau đó nàng nhìn về phía phu quân nhà mình.
Bị nương tử dùng ánh mắt kỳ quái nhìn, Vân Đình lập tức tỏ rõ thái độ: "Nương tử nghĩ nên xử lý như thế nào thì cứ việc xử lý, vi phu sẽ không có ý kiến gì đâu."
Mặc dù Vân Liên Vũ cùng hắn là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng đối với muội muội này, Vân Đình không hề có chút tình thân nào, rốt cuộc, hắn và mẹ đẻ của Vân Liên Vũ vốn có thù oán từ trước.
Hơn nữa ban đầu Vân Liên Vũ còn dám có ý đồ với nương tử của hắn, đã vậy còn hành động nữa chứ, việc hắn đem ả gả cho Du Ninh Bá, cũng coi như là đã xóa bỏ ân oán rồi.
Bây giờ dù ả có gặp chuyện gì, cũng không liên quan gì đến bọn họ.
Thấy nương tử trầm mặc không nói, Vân Đình cẩn thận bổ sung thêm một câu: "Hay là chúng ta rời đi luôn nhé?"
"Chuyện của nàng ta tự khắc sẽ có người của phủ Du Ninh Bá để ý tới."