Thái Bình Công Chúa nói ra những lời này cũng không hề kiên quyết, vì
trong lòng nàng biết rõ chuyện sinh tử của những người này không do nàng quyết định, cũng không phải do Võ Du Kỵ quyết định. Võ Du Kỵ ngập ngừng nói:
- Công chúa điện hạ, chuyện này... Mạt tướng không quyết định được.
Thái Bình Công Chúa cơ thể run lên, nhẹ nhàng gật đầu nói:
- Ta biết! Ngươi hãy tạm hoãn hành hình, để ta đi gặp Thiên Hậu.
Võ Du Kỵ nhẹ nhàng thở ra nói:
- Mạt tướng tuân mệnh!
Lý Quy vừa nghe, liền lùi ra ngoài, nói với giọng lạnh lùng:
- Đây là chuyện đại sự của Triều đình, Công chúa Điện hạ có quyền gì mà
can thiệp? Võ Tướng Quân, đây là ý chỉ của Thiên Hậu, ngươi dám không
tuân theo?
Thái Bình Công Chúa nhìn cách ăn mặt của hắn cau mày hỏi:
- Ngươi là người của ai?
Lý Quy vỗ ngực một cái, cao giọng đáp:
- Võ thân là Lý Quy, bái kiến Thái Bình Công Chúa!
Đôi mắt phượng của Thái Bình Công Chúa trợn lên, bên miệng nhếch lên một tia cười lạnh, khẽ vuốt cằm nói:
- Tốt! Quốc gia đại sự, Bổn cung không can thiệp được! Hoàng thất gia sự, Bổn cung cũng không can thiệp được! Còn ngươi là gì mà có thể nhảy vào
vung tay múa chân?
Lý Quy giận dữ, nói chống đỡ:
- Công chúa Điện hạ, tiểu nhân chỉ phụng mệnh Võ Tương ...
Hắn vẫn chưa nói hết câu, Thái Bình Công Chúa phất tay áo một cái trầm giọng nói:
- Tên này không biết trên dưới, không coi ai ra gì cả, mau bắt lại cho ta!
Thái Bình Công Chúa ra lệnh một tiếng, hai Kiện Phụ lập tức xông tới, Lý Quy còn muốn phản kháng nhưng hai Kiện Phụ kia là những cao thủ đô vật, nên hắn không thể làm gì được. Hai bên trái phải bắt lấy hắn tựa như diều
hâu bắt gà con, thật dễ dàng nắm hắn trong tay. Hai tay hắn trong tay