- Phu nhân, có nước rồi, phu nhân, ta…
Dương Phàm vừa mới nới vòng ôm, đem đứa bé ôm vào trong lòng, đột nhiên truyền tới giọng của một nữ tử.
Dương Phàm xoay người, chỉ thấy một cô nương với bím tóc lớn từ trong bong tối mờ mịt đi tới.
- Phu nhân…
Đóa Đóa nhìn tình cảnh trước mắt, đột nhiên ngây người, tay nàng buông
lỏng, chiếc bồn nước bưng trong tay rơi xuống mặt đất, vỡ thành từng
mảnh, nước bốc hơi, ánh sáng chiếu hơi nước bốc lên, bao phủ người nàng
trong đó, như thể ẩn trong một màn sương mù.
- Cầm thú, ta sẽ giết ngươi…
Đóa Đóa ánh mắt ngây dại khẽ rời khỏi thân thể đẫm máu của Xuân Nữu Nhi,
đối diện với ánh mắt Dương Phàm, mắt nàng đột nhiên hiện lên ánh sáng
sắc lạnh, nàng rút đoản đao bên hông, nghiến răng nghiến lợi đánh tới