- Ngón tay nó bé quá, nhỏ như vậy khiến ta chẳng dám đụng vào, sợ rằng đụng tới sẽ gãy.
- Ngươi xem ngươi xem, lông mi của nó mới đẹp làm sao.
Một Tiểu Man hung dữ kiêu ngạo của thường ngày đã hoàn toàn biến mất, vẻ
mặt nàng hết sức mới lạ khi nàng nhìn đứa nhỏ đang nằm đó, bình luận này nọ, có thể nói là không có gì mà nàng không thấy lạ lẫm. Trẻ con nhỏ
như thế này, đúng là nàng rất ít thấy, đây lại còn là lần đầu tiên mà
nàng có thể nhìn gần như thế này.
- Nó là con trai hay con gái?
Tiểu Man nói không ngớt lời, tự nói một mình cả buổi, đột nhiên hỏi.
Dương Phàm không nhịn nổi cười, nói:
- Cô tự xem chẳng phải là sẽ biết thôi sao?
Tiểu Man lườm hắn một cái, không thèm để ý đến lời điên khùng của hắn, cúi
đầu xuống, cẩn thận thò một ngón tay tới, khe khẽ chạm vào lòng bàn tay
nhỏ, cảm giác được bàn tay nhỏ ấm áp mềm mại đó, trong lòng vui vẻ, mỉm