Chương 817 - Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép
"Sư muội, đã đón được sư đệ chưa?" Lý Hoài Trần dường như không hề lo lắng cho thiếu nữ đâm thẳng vào vách đá có sao không, trực tiếp hỏi.
"Khụ khụ khụ... Đón được rồi đón được rồi." Trong hố sâu, thiếu nữ ôm chặt thiếu niên hôn mê trong lòng, rút tấm lưng đã cắm vào đá ra, như không có chuyện gì xảy ra mà đi ra ngoài, đôi mắt tò mò đánh giá thiếu niên.
"Này này này! Đại sư huynh, huynh mau nhìn xem! Tiểu sư đệ bây giờ còn đẹp hơn cả năm xưa!" Thiếu nữ ngẩng đầu lên, trong mắt như có vô số ngôi sao lấp lánh, kích động nói.
Lão nhân và Lý Hoài Trần tiến lên, tò mò nhìn một lúc, lão nhân nghi hoặc liếc thiếu nữ một cái: "Ngươi còn nhớ rõ dáng vẻ của hắn cách đây ngàn năm sao? Sao ta lại không nhớ nổi nhỉ."
Lý Hoài Trần cười khẽ: "Sư tôn, người quên mất trong phòng nhị sư muội toàn là tranh vẽ tiểu sư đệ năm xưa rồi sao? Ngày nào cũng nhìn những bức tranh đó, muốn không nhớ cũng khó... Nhưng mà, tiểu sư đệ bây giờ quả thực khác xa so với năm xưa."
Truyện "Siêu Năng Lực: Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép (Dịch) Chương 817 - Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này