Chương 22
Cục Phòng vệ Chiến lược Quốc thổ Tinh Long, gọi tắt là Cục Mười Ba.
Suy nghĩ trong đầu Hàn Tiêu xoay chuyển cực nhanh.
Lữ lão đầu là một nhân vật trọng yếu trong tuyến truyện ẩn, cũng là mục tiêu trong chuyến đi này của Hàn Tiêu.
Việc tình cờ gặp Cao lão đầu hoàn toàn là một bất ngờ, đây là một nhân vật lớn có địa vị cao. Hàn Tiêu biết rõ, thân phận của anh có thể che mắt người khác, nhưng không thể nào qua mặt được Cao lão đầu.
Kế hoạch ban đầu là nặc danh cung cấp tình báo về Manh Nha, trước tiên thể hiện thiện chí, đợi thời cơ chín muồi mới lộ diện, nhưng giờ kế hoạch đã không theo kịp thay đổi, anh buộc phải điều chỉnh lại.
Việc tiếp xúc đường đột với một nhân vật cấp cao của Cục Mười Ba khiến anh rơi vào thế bị động, tuy nhiên Hàn Tiêu không hề nản lòng, nếu tình thế đã thay đổi, anh chỉ đành nghĩ cách khác.
Nếu đã không thể ẩn danh được nữa, vậy thì cứ trực tiếp lộ diện, thể hiện giá trị của bản thân, khiến đối phương cảm thấy anh đáng để lôi kéo, để Cục Mười Ba tự tìm đến cửa. Cái gọi là kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, giữa Hàn Tiêu và Tinh Long vốn có nền tảng để hợp tác.
May là mình đã vào trong thành, Cục Mười Ba sẽ có phần kiêng dè, lo lắng phá hoại nội thành nên sẽ hành động cẩn trọng hơn. Nếu bị lộ thân phận ở đồn biên phòng thì đã bị quân đội bao vây, mặc cho người ta xâu xé rồi.
Thay đổi kế hoạch không hẳn là chuyện xấu. Cao lão đầu có địa vị tôn quý, chỉ cần có được chút tín nhiệm của ông, kế hoạch của anh đã thành công hơn một nửa.
Đang định đáp lời, Hàn Tiêu hỏi: "Thử thách gì?"
Lữ lão đầu nhìn quanh một lượt, chưa nghĩ ra được thử thách nào hóc búa, bỗng nhiên mắt ông sáng lên, chỉ vào cánh tay cụt của Cao lão đầu: "Cậu làm cho ông ấy một cánh tay giả, khi nào ông ấy hài lòng thì cậu mới coi như vượt qua thử thách."
"Sao lại lôi cả tôi vào?" Cao lão đầu sững sờ, nhưng khi thấy Lữ lão đầu nháy mắt với mình, ông liền hiểu ra Lữ lão đầu muốn cố tình gây khó dễ để đuổi Hàn Tiêu đi.
"Ông nội, ông quá đáng lắm rồi, sao lại hà khắc như vậy, lỡ dọa người ta chạy mất thì sao? Ông ngày nào cũng chỉ uống rượu, chơi cờ, đi dạo, đã bao lâu rồi ông không ngó ngàng đến công việc trong tiệm, mà giờ lại không cho cháu tìm một người phụ giúp à?"
Lữ Thiến không cam lòng.
Lữ lão đầu chẳng thèm để ý đến cháu gái mình, nhìn thẳng Hàn Tiêu, chờ anh trả lời.
Hàn Tiêu làm vẻ mặt kỳ quái, nhấn mạnh lại một lần: "Ông chắc chắn là muốn tôi làm một cánh tay giả khiến vị lão gia đây hài lòng chứ?"
"Nếu không dám nhận thì mau đi đi."
"Tôi nhận."
Hàn Tiêu cười ha hả đồng ý. Bản vẽ [Tay Chân Giả Mô Phỏng] mà anh nhận được trước đó vẫn còn đang phủ bụi trong bảng giao diện. Bản vẽ đã có sẵn, yêu cầu của Lữ lão đầu chẳng khác nào gãi đúng chỗ ngứa của anh, lại còn có thể nhân cơ hội này để tạo dựng quan hệ với Cao lão đầu. Chẳng biết có phải ảo giác không, dạo này anh cứ cảm thấy vận may của mình tốt lên hẳn. Mấy ngày nay, anh luôn có cảm giác như có một sự tồn tại nào đó trong cõi vô hình đang dõi theo mình.
"Cậu chỉ có ba tiếng, ta không có kiên nhẫn chờ cậu làm một hai ngày đâu."
Lữ lão đầu hừ lạnh nói.
"Ông nội!" Lữ Thiến giận đến không thôi. Để làm một cánh tay giả, đầu tiên phải đo đạc phần tay cụt của Cao lão đầu, sau đó phác thảo bản vẽ kết cấu, cuối cùng mới chế tạo thành phẩm. Chỉ riêng việc lên ý tưởng bản vẽ đã có thể mất mấy tiếng rồi, cho dù máy tiện có thể đơn giản hóa quy trình chế tạo, cũng không thể dưới hai tiếng được. Như vậy chẳng khác nào không cho Hàn Tiêu chút thời gian nào để lên ý tưởng cả, đã thế thành phẩm cuối cùng còn phải được Cao lão đầu hài lòng. Đây rõ ràng là cố tình làm khó người ta, đến đãi ngộ của nhà thiết kế cũng không thảm đến mức này.
Nhưng Lữ lão đầu là chủ gia đình, lời phản đối của Lữ Thiến chẳng có tác dụng gì.
Hàn Tiêu cũng không có phản ứng gì, anh lấy thước cuộn ra, hỏi: "Lão gia, được không ạ?"
Cao lão đầu thoải mái cởi áo khoác, ra hiệu cứ tự nhiên đo đạc cánh tay cụt của mình.
Trong lúc Hàn Tiêu đo đạc, Cao lão đầu cũng đang quan sát anh.
Bị Lữ lão đầu làm khó dễ rõ ràng như thế, vậy mà trên mặt không hề có chút khó chịu nào, ngược lại còn có vẻ tự tin như đã tính trước, xem ra đúng là có bản lĩnh thật.
"Chỉ là không biết, vì sao hắn lại bị tổ chức Manh Nha treo thưởng một triệu."
Cao lão đầu nhận ra thân phận của Hàn Tiêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Lệnh treo thưởng của tổ chức Manh Nha đã dấy lên sóng to gió lớn trong thế giới ngầm, hầu hết các cơ quan tình báo đều đã ghi nhớ tướng mạo của "Số 0". Chức vụ của Cao lão đầu chuyên phụ trách những sự kiện thế này, nên ông đương nhiên cũng biết rõ. Khi thấy Hàn Tiêu, kẻ đang bị treo thưởng, nghênh ngang xuất hiện trong thành, ông liền biết đồn biên phòng bên kia lại có quan quân đồn trú hủ bại, xem ra phải tìm cơ hội thanh trừng lại hàng ngũ nội bộ một lần rồi.
Mục đích Hàn Tiêu đến Tây Đô là gì? Có mang tính uy hiếp không? Đây đều là những vấn đề Cao lão đầu quan tâm. Hiện tại xem ra, đối phương biểu hiện rất bình thường, nên Cao lão đầu quyết định tiếp tục quan sát.
Lữ lão đầu thì khác ông. Thời trẻ Lữ lão đầu từng vào sinh ra tử, kinh nghiệm phong phú, nên nhạy bén nhận ra sát khí toát ra từ một kẻ đã từng giết người trên người Hàn Tiêu, vì vậy mới cố tình gây khó dễ, không muốn để Hàn Tiêu ở lại tiệm sửa chữa, sợ rước lấy phiền phức. Có điều, ông đã lâu không còn dính dáng đến thế giới ngầm, nên không biết Hàn Tiêu chính là mục tiêu treo thưởng của Manh Nha.
"Yêu cầu của Lão Lữ đầu đúng là hà khắc thật, lại đẩy quyền quyết định vào tay mình, đây là muốn mình giúp một tay đây mà."
Cao lão đầu và Lữ lão đầu trao đổi một ánh mắt.
Hàn Tiêu rất nhanh đã đo xong số liệu. Lữ Thiến bất mãn với hành động của ông nội, nhiệt tình đến giúp một tay, nói: "Nào, nói ý tưởng của anh đi, chúng ta cùng nhau vẽ bản thiết kế, như vậy có thể tiết kiệm được khối thời gian."
Không ngờ, Hàn Tiêu lại từ chối sự giúp đỡ của cô, cười nói: "Không cần vẽ, tôi đã có ý tưởng hoàn chỉnh rồi."
Lữ Thiến trợn mắt, kinh ngạc nói: "Mới có hai phút mà anh đã có ý tưởng rồi á?!"
"Nổ vừa thôi chứ." Lữ lão đầu cười nhạo, nghĩ ra một bản vẽ hoàn chỉnh trong đầu chỉ trong hai phút, ngay cả một chuyên gia cơ khí như ông cũng không làm được, chỉ bằng thằng nhóc này ư? Vớ vẩn!
Hàn Tiêu cũng không giải thích thêm, anh nhanh chóng viết ra giấy danh sách các vật liệu và thiết bị cần dùng. Lữ Thiến là chủ tiệm, nhờ cô tìm đồ sẽ nhanh hơn nhiều so với tự mình làm.
Lữ Thiến rất nhanh đã chuẩn bị đầy đủ vật liệu. Cô rất bất mãn với hành vi của Lữ lão đầu, nên chỉ có thể cố gắng hết sức giúp đỡ Hàn Tiêu, dù không ôm nhiều hy vọng. Với điều kiện hà khắc như vậy, Lữ Thiến thật sự không tin Hàn Tiêu có thể hoàn thành.
Hàn Tiêu lấy vật liệu ra và bắt đầu làm việc.
Những miếng kim loại nguyên liệu với đủ loại hình dạng, dưới sự tác động của máy dập, bánh cắt và các thiết bị tinh xảo khác, dần biến thành hình dạng mà Hàn Tiêu đã hình dung trong đầu.
Vật liệu chính anh sử dụng là một loại hợp kim nhôm thông dụng, vừa mềm dẻo vừa cứng cáp, dễ đánh bóng và tạo hình. Một số loại đinh tán, ốc vít, khớp nối đều có sẵn thành phẩm, giúp tiết kiệm rất nhiều thời gian.
[Sơ Cấp Cơ Giới Tương Thích] mang lại cho Hàn Tiêu một cảm nhận phi thường về các cấu kiện kim loại. Khi vuốt ve kim loại, anh có thể mơ hồ cảm nhận được một cảm xúc nôn nóng truyền ra từ vật liệu sắp được gia công. Cảm giác này lướt qua trong nháy mắt, tựa như ảo giác. Kỹ năng [Cơ Giới Tương Thích] là năng lực cốt lõi nhất của hệ Cơ Khí, nó ảnh hưởng đến mọi phương diện từ việc sử dụng trang bị cho đến chế tạo máy móc của hệ này. Mỗi cấp của [Sơ Cấp Cơ Giới Tương Thích] sẽ tăng 1% chất lượng máy móc và tốc độ chế tạo.
Loại tay chân giả mô phỏng sinh học cao cấp nhất có thể thu thập tín hiệu cơ điện, người đeo chỉ cần suy nghĩ, tín hiệu điện từ thần kinh não bộ liền có thể chỉ huy cánh tay, không khác gì cánh tay thật. Cánh tay kim loại của Chiến Binh Mùa Đông chính là phiên bản cường hóa của loại này, nhưng cần phải phẫu thuật ngoại khoa để thiết lập kết nối thần kinh với cơ thể, muốn làm được phải dùng đến nhánh kỹ năng phụ của hệ Cơ Khí là [Nguyên Lý Điện Từ Cơ Bản] và [Kết Nối Thần Kinh].
Phát triển kỹ thuật này lên một tầm cao mới chính là công nghệ cyborg hóa, thậm chí có thể thay thế toàn bộ tứ chi bên ngoài não bộ bằng máy móc, biến thành chiến binh cơ giới. Con đường này tương đương với việc trở thành một sinh mệnh máy móc. Cơ thể máy móc không thể tự sản sinh khí lực, chỉ có thể liên tục tìm kiếm máy móc mạnh hơn để nâng cấp bản thân, dùng ngoại lực để cường hóa. Ưu điểm duy nhất có lẽ là tuổi thọ cực dài, không cần để tâm đến chỉ số đói và khát của nhân vật. Nhưng cái giá phải trả là mất đi cảm giác và tư duy, rất dễ bị ảnh hưởng từ những lời thì thầm tâm linh ẩn nấp trong vũ trụ, bị một số thế lực hoặc đại năng tẩy não lúc nào không hay, đánh mất bản ngã. Trừ phi lập trình tư duy của mình, thiết lập một vòng lặp logic để trở thành một thể miễn nhiễm tinh thần, nhưng như vậy sẽ mất đi tư duy tự do, biến thành một trí tuệ nhân tạo chỉ suy nghĩ theo trình tự lặp lại. Các nền văn minh bậc cao thường dùng cách này để chế tạo bia đỡ đạn, về cơ bản không có người chơi nào chọn con đường phát triển này.
Loại tay chân giả mô phỏng kém hơn một chút có thể dùng chế độ điều khiển bằng giọng nói, nhưng điều kiện tiên quyết là cần nhánh kỹ năng phụ [Âm Học Cơ Bản].
Kỹ thuật cơ khí liên kết chặt chẽ với nhau, cùng một tạo vật, nhưng sử dụng kiến thức khác nhau sẽ tạo ra những khả năng vô tận. Kiến thức cơ khí giống như một cây đại thụ, càng lên cao càng nhiều nhánh rẽ.
Hàn Tiêu chọn một giải pháp đơn giản hơn, áp dụng nguyên lý của [Cánh Tay Trợ Lực Hạng Nhẹ] vào cánh tay giả, lấy động cơ máy móc làm cốt lõi, giảm bớt sức mạnh động cơ, sử dụng pin làm nguồn năng lượng để tránh việc phun khói đen gây ô nhiễm môi trường như [Cánh Tay Trợ Lực Hạng Nhẹ]. Việc truyền lực được hoàn thành bởi các dây cáp dẫn động trong khung xương của cánh tay giả, có tác dụng như gân cốt, chuyển động theo cử động của phần tay cụt của người đeo, tạo thành sự phối hợp đồng nhất.
Lữ lão đầu không biết từ đâu lôi ra một chai bia thủy tinh màu xanh lục, vừa uống bia vừa đứng xem, muốn xem thử Hàn Tiêu có thể làm ra được cái gì. Nếu thằng nhóc này chỉ giỏi chém gió, thì Lữ lão đầu cũng sẽ không tiếc một tràng cười nhạo.