Siêu Thần Cơ Giới Sư

Chương 40: Hành động lần thứ nhất (phần hai)

Chương 40: Hành động lần thứ nhất (phần hai)
"Tòa nhà nhỏ phía trước chính là nơi ẩn náu của Hắc Tri Chu. Hắn ở trên tầng ba, đối phương chắc chắn rất cảnh giác, chúng ta đừng gây ra tiếng động." Lý Nhã Lâm khẽ nói.
Giọng của Hàn Tiêu vang lên từ trong tai nghe: "Không cần phải rón rén nữa đâu, Hắc Tri Chu phát hiện ra các người rồi."
"Sao anh biết?" Lý Nhã Lâm bĩu môi, vẻ mặt không tin.
Cô vừa dứt lời, tiếng súng liên thanh đã xé toạc màn đêm yên tĩnh. Vô số viên đạn từ trên cao bắn xuống, ba người Lý Nhã Lâm lập tức lăn người né tránh, nấp sau một khúc quanh trong con hẻm nhỏ với vẻ mặt nghiêm nghị.
Bọn họ bị phát hiện từ lúc nào?
Tuy ba người sẽ không bị thương bởi kiểu đột kích đơn giản này, nhưng nếu không có lời nhắc nhở của Hàn Tiêu, phản ứng của họ cũng sẽ không nhanh đến thế. Nghĩ đến đây, ánh mắt Lý Nhã Lâm trở nên chăm chú, cô trịnh trọng sửa lại tai nghe.
Một người đàn ông đứng ở nơi loạt đạn vừa bắn ra, quan sát ba người họ với nụ cười dữ tợn, quỷ dị. Hắn toát ra vẻ ngông cuồng không hề che giấu, đặc điểm nhận dạng là hình xăm một con nhện đen trên má trái. Hắn mặc đồng phục tác chiến đen kịt, lăm lăm một khẩu súng trường tấn công. Hắn vung tay, mười tên bịt mặt mặc đồ đen, giơ súng ống từ các ngõ hẻm khác nhau xuất hiện, dần dần vây chặt ba người Lý Nhã Lâm.
"Tình báo sai rồi, sao hắn lại có đồng bọn!" Lâm Diêu trợn mắt.
Lòng Lý Nhã Lâm chùng xuống.
Hắc Tri Chu cười lạnh nói: "Tao dám ở lại Tây Đô, chúng mày nghĩ tao sẽ không có chuẩn bị gì à? Lần trước Cục 13 khiến tao chịu thiệt, mà tao, Hắc Tri Chu, xưa nay có thù tất báo. Chúng mày đã dám động đến tao thì tao sẽ chặt phăng móng vuốt của chúng mày đi!"
Hắc Tri Chu là một thợ săn tiền thưởng kiêm sát thủ độc hành, hung danh lừng lẫy trong thế giới ngầm. Hắn thường có thể giăng sẵn hàng loạt cạm bẫy trước cả khi mục tiêu phát hiện, khiến con mồi không lối thoát, hệt như một mạng nhện.
Lý Nhã Lâm bỗng dùng hết sức đạp một cước lên tường. Một vầng hào quang vàng nhạt lóe lên, bức tường ầm ầm sụp đổ, gạch đá rơi xuống tạo thành một bức bình phong che khuất tầm mắt của kẻ địch.
Ở giai đoạn đầu của hệ Võ Đạo, khí lực được truyền vào tay chân và vũ khí sẽ tạo ra một sức mạnh phi thường. Lý Nhã Lâm ở cấp E, mức năng lượng trên 300 Ona, tương đương với cấp 25.
Hắc Tri Chu dẫn theo đội bịt mặt hình thành vòng vây, dùng hỏa lực điên cuồng áp chế ba người.
Lý Nhã Lâm và Rambert kéo theo Lâm Diêu, dựa vào địa hình ngõ hẻm để liên tục né tránh. Cũng may thực lực của họ hơn người nên trong tình cảnh hiểm nghèo như vậy mà cả ba đều không trúng một phát đạn nào, nhưng cuối cùng vẫn bị dồn vào một ngõ cụt.
Hắc Tri Chu dẫn người chặn ở đầu hẻm, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, vẻ mặt say sưa, lẩm bẩm: "Lũ sâu bọ đã sa lưới, từng sợi lông của chúng mày đều đang tỏa ra mùi sợ hãi."
"Ngươi nghĩ mình thắng chắc rồi à?" Lý Nhã Lâm nhíu mày, ngầm ra hiệu cho Rambert.
Hắc Tri Chu tỏ vẻ như vừa nghe được chuyện gì khó tin lắm, hắn khoa trương nhìn mười tên thuộc hạ sau lưng, dang rộng hai tay rồi ngạo mạn nói: "Tao chỉ cần ra lệnh một tiếng là chúng mày sẽ bị bắn thành cái sàng ngay. Chúng mày lấy đâu ra dũng khí mà lớn lối với tao thế?"
Lý Nhã Lâm trầm giọng hỏi: "Vậy sao ngươi còn chưa ra tay?"
"Giết chúng mày thì tao chẳng được lợi lộc gì, bắt chúng mày làm con tin thì tao còn có thể kiếm được một khoản tiền chuộc." Hắc Tri Chu lắc lắc ngón tay, ra vẻ mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay. Hắn biết những lời mình nói có thể thông qua tai nghe của ba đặc vụ này truyền đến tai Cục 13, và hắn rất thích cảm giác khoe khoang này. Hắn bỗng cười gằn: "Nhưng tao chỉ cần giữ lại một đứa là được rồi!"
Hắc Tri Chu vung tay, định hạ lệnh nổ súng. Đúng lúc này, Lý Nhã Lâm đột nhiên nhảy lên, hai chân lóe hào quang vàng nhạt, đạp lên tường rồi bật ngang liên tục để lên cao. Dáng vẻ của cô uyển chuyển như chuồn chuồn lướt nước, dùng những bước di chuyển thoăn thoắt để rút ngắn khoảng cách từ trên không.
"Giết nó!" Sắc mặt Hắc Tri Chu căng thẳng, thuộc hạ của hắn dồn dập nổ súng về phía Lý Nhã Lâm, nhưng khó mà nhắm trúng được cô khi tốc độ của cô gần như tạo ra tàn ảnh. Chỉ có vài viên đạn găm trúng người Lý Nhã Lâm, nhưng chúng lại biến thành những miếng kim loại bẹp dúm trên quần áo cô.
Bộ đồ bó sát người của Lý Nhã Lâm có lót các tấm sợi gốm chống đạn. Đạn căn bản không thể xuyên thủng, thể chất của cô cũng đủ sức chịu được động năng từ chúng, hoàn toàn không ngán gì xạ thủ. Việc bỏ chạy lúc nãy chỉ là để giả vờ yếu thế, dụ Hắc Tri Chu và đồng bọn tụ lại một chỗ, tiện cho việc một lưới bắt hết.
Ngay khoảnh khắc sự chú ý của kẻ địch bị phân tán, Rambert đã có cơ hội ra tay. Anh lướt tay qua túi dao bên hông, bốn cây phi đao tức khắc găm vào yết hầu của bốn tên.
Những tên còn lại giật mình kinh hãi. Một nửa trong số chúng định quay nòng súng về phía Rambert thì Lý Nhã Lâm đã từ trên trời đạp nát bức tường, khiến đá vụn rơi xuống như mưa, che chắn đòn tấn công của Hắc Tri Chu và thuộc hạ. Theo sau cơn mưa đá đó là một Lý Nhã Lâm lao xuống như diều hâu săn mồi.
Lý Nhã Lâm rút con dao găm gấp giắt bên hông ra, vung một đường chém xuống. Khi lưỡi dao còn cách kẻ địch ba mươi centimet, đối phương hơi ngửa đầu, tưởng rằng có thể né được. Bất thình lình, lưỡi dao dài thêm mười centimet nữa như thể tự mọc ra, trong nháy mắt xóa tan khoảng cách. Ánh đao lóe lên, cổ họng của kẻ địch đã bị cắt đứt.
Sự đột ngột chính là một ưu điểm khác của dao găm gấp.
"Vũ khí tốt thật!" Mắt Lý Nhã Lâm sáng lên.
Một xạ thủ tầm thường bị võ đạo gia áp sát thì kết quả không cần nói cũng biết. Ba mươi giây sau, máu chảy lênh láng khắp nơi, chỉ còn lại Hắc Tri Chu bị chém đứt hai tay ngã trên mặt đất.
Lý Nhã Lâm khẽ hừ một tiếng, thu lại con dao găm gấp. Món vũ khí này có thể co duỗi tùy ý, dài ngắn tùy biến, khiến cô vô cùng hài lòng.
"Làm tốt lắm." Hàn Tiêu khen một cách thản nhiên. Nãy giờ anh không hề lên tiếng, chẳng lo lắng chút nào rằng ba người họ sẽ bỏ mạng ở đây.
"Cảm, cảm ơn." Lâm Diêu lắp bắp nói.
"Không bao gồm cậu."
Lâm Diêu buồn bã cúi đầu, vừa rồi cậu ta chẳng giúp được gì cả.
"Cô em, chúng mày không giết được tao đâu."
Hắc Tri Chu đang trọng thương bỗng cất tiếng cười khàn khàn, vẻ mặt không chút sợ hãi, trêu tức nhìn chằm chằm Lý Nhã Lâm.
Rambert không nói lời nào, rút súng ra bắn nát đầu Hắc Tri Chu, óc và máu văng tung tóe khắp đất.
Lý Nhã Lâm và Lâm Diêu im lặng nhìn Rambert.
Rambert mặt không cảm xúc, thản nhiên nói: "Thử thì biết thôi."
"... Haiz, chết thì chết thôi, dù sao cấp trên cũng không yêu cầu chúng ta bắt sống. Lát về mình phải đi tắm cho kỹ mới được, người toàn mùi máu, hôi chết đi được."
Lý Nhã Lâm chậm rãi xoay người.
Lúc này, Hàn Tiêu lên tiếng: "Đừng lơ là, Hắc Tri Chu vẫn còn sống."
Lý Nhã Lâm suýt nữa trẹo cả lưng, cô chỉ vào cái xác có cái đầu đã nát thành tương, tức giận nói: "Thế này mà còn sống được á?"
Hàn Tiêu bình tĩnh đáp: "Hắn là một người có siêu năng lực, và năng lực đó rất khó đối phó. Các người lật tấm vải che mặt của cái xác đầu tiên bên trái lên là biết ngay."
Lâm Diêu do dự nói: "Nhưng trên Dark Web chưa từng có thông tin nào nói Hắc Tri Chu là người có siêu năng lực cả, có thể anh nhầm rồi."
Lý Nhã Lâm bĩu môi, nói với giọng đầy kinh nghiệm: "Không phải có thể, mà là chắc chắn nhầm rồi. Lính mới à, tôi hiểu tâm trạng muốn lập công của anh, nhưng anh cũng không thể bịa ra tình báo giả để trêu bọn tôi được."
Hàn Tiêu cạn lời, cô em ngốc này, não cô cần phải được thông một chút rồi.




Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất